Truyện

*Xuyên không về làm mợ hai nhà quan *

Chap 1: Ngày xửa ngày xưa nghe đồn ở làng Tân Phú có ông quan tài ơi là tài , trẻ ơi là trẻ mà tuấn tú ơi là tuấn tú tên Lâm, họ tên đầy đủ Phạm Tùng Lâm.Quan mới sinh thần 19 tuổi tháng trước mà đã lên làm tới chức tri phủ tiếng tăm vang xa tận tam vùng ai ai cũng biết, chả thế mà bao nhiêu tiểu thư đài các nguyện chết ngay dưới gót ngựa của quan. Nhưng quan chả màng bởi nhà quan có hai mợ rồi hai mợ xinh lắm í . Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười. Tây Thi hay Điêu Thuyền có tới đọ sắc chắc cũng phải đeo mo mà về mất. Mợ cả tên Dương Thanh Thùy năm nay 18. Mợ hai Nguyễn Thùy Trang trẻ hơn chút 17 tuổi rưỡi.Mợ Thùy là con ông quận công cao cao tại thượng triều đình, Mợ Trang chỉ là con nhà thường dân . Mợ Thùy ở ngoài dịu dàng , hiền từ ở trong thì độc ác chua ngoa, mợ hai ở ngoài đanh đá đành hanh nhưng bên trong lại lương thiện, dễ tính. Thường thì người ta chỉ quan tâm tới ở ngoài thôi, ai đâu lấy thời gian mà tìm hiểu bản tánh chả thế mà mợ cả được mọi người yêu quý lắm còn mợ hai thì đến kẻ hầu người hạ cũng khinh khi. Đúng là thần thái con quan khác thần thái cái con nhà dân thường.Từ sớm Cậu đã ra công đường xử lí việc công, tối về là lúc nghỉ ngơi thì Mợ Hai suốt ngày sang phòng cậu nhõng nhà nhõng nhẽo, giở trò đủ kiểu mà suốt hai năm lấy cậu người ta có thấy cậu sang phòng mợ lần nào đâu . Mợ cả khác ghê lắm. Người ta không thấy cậu ở thư phòng y rằng cậu ra vườn lớn sau nhà mà uống trà , thưởng ngoạn hoặc sang phòng mợ cả. Lắm lần có người tìm cậu , bọn hầu không thấy cậu ở thư phòng cũng chả thấy cậu ở vườn sau chắc chắn ở nơi mợ rồi. Cậu mợ làm gì chắc ai cũng biết nên chả ai giám tới hỏi thăm, thôi thì xin khất người ta tới hôm khác vậy. Mợ hai xấu tính ghê lắm , quyến rũ cậu không thành lại bị phản ứng ngược nên mợ đâm ra ghét mợ cả , suốt ngày đành hanh với mợ cả, riết làm đám người hầu thành quen. Tuần trước có vụ lạ lắm . Bọn hầu đang làm việc nhà thì thấy tiếng “tùm” cộng với tiếng kêu la thất thanh của con Đậu- hầu nữ tâm phúc của mợ. Mọi người chạy ra thì thấy mợ hai đang bì bõm dưới nước , nhanh chóng cứu mợ lên,miệng mợ chỉ kịp lẩm bẩm:”mợ thùy , mợ thùy ” rồi ngất đi , người ta tưởng mợ chết rồi chứ , bị phen hết hồn hết vía. Sợ mợ chết thì ít mà sợ Cậu băm lên rán chả thì nhiều nên ra sức cứu mợ. Mợ hôn mê hai ngày liền , từ lúc tỉnh lại mợ khác ghê lắm khiến người ta không biết đây có phải mợ Trang mọi hôm không hay ai nhập vào mợ rồi. Công nhận mọi nghĩ đúng thật….Mợ tỉnh cũng nửa ngày rồi , thái độ mợ khác hẳn ra . Bọn nguời làm còn bảo nhau: -ngày trước í hơi đứt tay chảy máu thôi mợ cũng hò gọi cậu đến như câu hò nghệ tĩnh rồi mà nay mợ bị nặng sao im thế nhỉ….” chưa dứt câu đã có tiếng la thất thanh :

-Á…a….a “

– À đây rồi, chuẩn bài rồi. Ơ mà thiếu vẫn thiếu bác ạ…

– Hả, Thiếu gì í nhỉ- có đứa hỏi. Con kia nhại giọng mợ

– “Cậu Lâm đâu tao muốn gặp cậu” . thế là bọn nó cười phá lên với nhau mà chẳng hề biết khung cảnh hỗn độn bên trong phòng mợ . Mợ sờ đầu , sờ mắt , sờ mũi , sờ tai mình , nhìn khung cảnh chung quanh , cả bộ quần áo mợ đang mặc nữa. Ôi nó lạ khiến Mợ hoang mang hết sức . Chả hiểu có ai tự nhiên ôm lấy mợ , khóc tu tu lên :

-ối giời ơi mợ ơi là mợ ơi! Mợ tỉnh rồi , ới giời ơi mợ ơi là mợ ơi , mợ chết thì con ở với ai mợ ơi là mợ . mợ tự trấn tĩnh lại , gỡ đôi tay đang vòng qua người mình, con kia nín thin thít , cau mày hỏi:

– cô ơi, cô là ai vậy ? Tôi đang ở đâu thế này ? – mợ vừa dứt lời nó lại tu tu lên :

-Ối mợ ơi ! mợ bị mợ cả đấy xuống ao xong mợ điên điên ngáo ngáo mợ quên mất con rồi à ?Con chết quách đi cho rồi” nó quay lại , định đập đầu vào bờ tường. may mà mợ kíp lôi lại không thì lại toi mất một mạng. Mợ nhanh chóng vào vai :

– À mợ nhớ ra rồi, khổ giờ mới tiêu hóa hết nước ao , mới nhớ ra mày nhưng mợ hơi đau đầu xíu…. – con gọi cậu nhá – mợ chưa nói hết câu nó đã cướp lời tính chạy đi . Mợ hét :

– Mày bị điên à ? Mợ nói gì chưa ?- nó lắc đầu. Mợ nghĩ bụng muốn moi thông tin của con điên này cần khổ nhục kế, giờ mợ thử vậy:

– Ôi mợ đau đầu quá , con… con gì nhỉ ?

– dạ Đậu

– ờ đúng rồi bé Đậu đáng yêu cho mợ hỏi cái – nó khẽ đỏ mặt trả lời

– dạ mợ hỏi gì con ?. – Bé Lê Zăn Đậu theo mợ lâu chưa ta

– con là Lò Thị Đậu

– Tao thích Lê Zăn Đậu

– Vâng, con theo mợ nhiều năm rồi

-Con có hiểu mợ hông ta ?

-Con hiểu mợ lắm lun á , ruột non mợ dài mấy thước con còn biết nữa là ….

– mợ cạn ngôn với con này- tiếp tục hỏi:

-Vậy bé Lê Zăn Đậu trình bày hiểu biết về mợ cho mợ coi .

-Dạ , mợ nghe nè, Họ và tên mợ là Nguyễn Thanh Trang , năm nay mợ 17 tuổi rưỡi , cầm kì thi họa mợ chả biết cái mô tê gì hết. Mợ và mợ cả là vợ cậu Lâm, cậu Lâm là quan tri phủ Thanh Tri, mợ cả là con quan thái phó cao cao tại thượng còn mợ…

-Mợ chắc là công chúa đấy con nhỉ – mợ hớn hở

– Không , mợ chỉ là con nhà thường dân chân lấm tay bùn thôi . Thầy mợ mất từ khi mợ còn nhỏ rồi , mợ chỉ còn u ở dưới quê thôi. Mợ lúc nào cũng muốn tranh giành quyền lực với mợ cả và quyến rũ cậu Lâm không thành nên giờ mợ vẫn còn trinh đấy thôi.

– Mày biết mợ vẫn còn trinh á , mày ghê vậy ?

– Vâng , cái gì con mà chả biết .” Mợ tấm tắc khen ngợi nó . Rồi bảo nó ra ngoài để mợ nằm nghỉ. Nó cũng tơn tớn nghe theo , công nhận ngoan ghê thật . Nó ra mợ nằm mợ nghĩ, nghĩ chán nghĩ chê mợ lại nói chuyện mình :

-Mình là mợ hai nhà cậu gì í nhỉ ? A cậu Lâm à ? Hu Ai Am(who I am) ? Goe ai am ( Where I am ) ? mợ im lặng , hình như có cái gì đó lóe lên trong đầu mợ khiến mợ hét lên :

– Trời ơi mình xuyên không rồi…i..i

-Xoảng- Tiếng đổvỡ to tướng khiến mợ giật mình bên ngoài , tiếng xin lỗi rối rít :

-Ôi mợ , con xin lỗi đã làm phiền mợ . Mợ bình tĩnh đáp lại :

-Không sao , lần sau cẩn thận nhé

Nhưng mợ nào biết chỉ bằng một câu của mợ đã khiến người nào đó sởn hết cả da gà…

 

Nguồn: Sưu tầm bởi Thanh Trang

Thanh Trang
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×