Truyện

Vợ tôi là fan đồng nghiệp – Chương 1: Trọng sinh

  • Nội dung khá đơn giản, thật ra là lúc đầu thì đơn giản, không biết về sau bị tớ phát triển thành cái dạng gì nữa, nếu đọc ngay chương đầu không hợp, thì nên ngừng lại 

    Tình trạng viết ( ? ) tuần từ một đến hai chương không có thời gian xác định, nói chung là mong các bạn ủng hộ và cho thêm ý kiến, ai đó tốt bụng đọc xong nhớ nhấn vào ngôi sao nho nhỏ trên màn hình nha ~

    ….

    Nhiệt độ ngoài trời vô cùng nóng, nóng tới mức khiến đầu người ta muốn bốc hỏa

    Tại khu nhà trọ xụp xuệ, tồi tàn, nhiệt độ dường như tăng cao gấp mấy lần, vừa hanh khô vừa khó chịu

    Lệ Như đang đọc sách trong phòng, nhưng không tài nào tiếp thu nổi một chữ, trời thì nóng, bên cạnh lại đang làm thi công, kết quả là những người dân thấp kém như cô phải cắn răng mà chịu. Bên ngoài có tiếng đập cửa ầm ầm, cô mệt mỏi lê đôi dép đã mòn đế đến thảm thương ra mở cửa

    ” Dì Hai, có chuyện gì sao ? ” Lệ Như cố nở nụ cười nhìn người đàn bà tràn ngập sát khí, thân hình bà ta còn to gấp ba lần cô

    ” Còn chuyện gì à !! Em mày đánh con tao tới tím mắt này, mày dạy dỗ cho cẩn thận giùm tao, lỡ con tao mù mắt thì mày có đền nổi không hả ? ” Bà Hai không ngừng chì chiết cô, âm thanh còn chói tai hơn cả công trình bên cạnh

    ” Dạ ! Con thay mặt em con xin lỗi “

    ” Xin lỗi cái gì mà xin lỗi, mẹ chúng mày, đánh cho đã rồi xin lỗi à “

    Người trong khu trọ đi ngang qua, cũng không dám vào giúp, mặt ai cũng ngán ngẩm với cái việc mỗi ngày xảy ra một lần rồi

    Bà Hai nổi tiếng hung dữ, ai đụng vào một sợi tóc của con bà ta thôi là ăn cám hết, vả lại bà thấy Lệ Như nhu nhược nhát gan, nên lúc nào cũng qua đây gây sự

    ” Dì ơi, chắc có hiểu lầm ” Lệ Như vẫn dịu giọng như cũ, tiếc là người ta không nghe, còn tát cho cô một cái rõ đau, sau đó chửi cả tổ tông nhà cô, mới hài lòng rời đi, miệng còn cười đắc ý

    Có bà lão bên cạnh tốt bụng đưa cho cô chai dầu, nhìn má phải của cô đỏ ửng, liền không ngừng an ủi xuýt xoa

    Cô cảm ơn một câu, khó chịu đi vào nhà

    Cuộc sống của Lệ Như quả thật quá mệt mỏi, ngày nào cũng bị người ta ức hiếp, đứa em trai vậy mà chẳng hiểu cho, suốt ngày đi gây chuyện thị phi, bản thân cô lại quan tâm tới sắc mặt người khác, không dám nói nhiều, kiểu cứ chân chó theo sau đám người

    Cô lúc nào cũng vậy, đối tốt với họ, vậy mà lúc gặp khó khăn, chả ai tốt bụng nói giúp cho một câu

    Nếu như mẹ cô còn sống thì tốt biết mấy, bây giờ cô không thể định hướng được con đường phải đi sau này, cảm giác bản thân ngày càng thục lùi đi, tương lai lại càng mờ mịt

    Nhìn đồng hồ đã gần tám giờ tối, cô vội thay đồng phục làm thêm, rồi cuốc bộ hơn cả ba bốn cây số tới nơi làm. Tất nhiên chỉ có thể cuốc bộ, nhà cô nghèo tới mức thiếu gạo ăn, tiền đâu mà đi xe buýt, chứ đừng nói đến xe đạp riêng. Nếu không phải tiền lương khá, đãi ngộ đối với học sinh cũng tốt, thì cô chẳng dại đến tận đó làm việc

    Vì chuyện lúc sáng nên đầu cô cứ lơ lửng trên mây, còn bất cẩn làm rơi cốc nước ngọt của khách, còn là loại khách khó chiều nhất. Người ta cứ hét ầm lên đòi đền bù, rốt cuộc hôm nay là ngày gì mà ai cũng đòi đền bù này nọ vậy

    ” Cô có biết cái túi xách này bao nhiêu không ? Cô còn dám làm bẩn ” Cô gái đó thoạt nhìn sang trọng, gương mặt son phấn xinh đẹp, nhưng lại la hét om sòm ” Cô có biết tôi là ai không ? Hả ? Hả ? “

    ” Xin lỗi quý khách ” Lệ Như nhanh chóng nhận lỗi, bản thân đã quen với lời mắng nhiếc sỉ nhục rồi

    Cô gái đó ngược lại càng nổi điên hơn, vớ cốc nước trái cây bên cạnh mà hất nước thẳng vào mặt Lệ Như, còn muốn ném cả cốc vào đầu cô, khiến khách xung quanh một phen hoảng sợ, quản lí vì vậy mà vội can ngăn

    Một lúc lâu sau, cô được vinh dự nhận tiền tháng này, tức là thôi việc luôn ấy, nghe nói gia thế của cô gái kia không đơn giản, làm ầm lên với quản lí nhất định phải đuổi cô mới hài lòng

    Cô cười mỉa mai, cô gái đó là em gái con mẹ kế của cô, chỉ là cô và cái gia đình của nó đoạn tuyệt lâu rồi, nên mới xem là người qua đường

    Lệ Như về sớm hơn mọi ngày tận nửa tiếng, bị đuổi rồi còn gì, dù cho cô năn nỉ cỡ nào, quản lí cũng thẳng tay đuổi cô mà không hề nể tình trước đây chút nào

    ” Này em gái, sao về khuya thế ” Tên đàn ông đã say khướt, đi đứng còn không vững

    Lệ Như không đáp, vô thức bước nhanh hơn, lại bị gã nắm lấy tay kéo lại, gương mặt thô bỉ của gã đập vào mắt cô khiến cô sợ hãi

    ” Em gái, ông đây cho em uống rượu mời mà em lại chê à ” Tên đàn ông phả hơi thở nóng vào tai cô, toàn là mùi rượu, cô ghê tởm tới mức buồn nôn

    ” Thả ra, nếu không tôi hét lên đấy ” Vành mắt cô đã đỏ ửng, chân run muốn nhũn cả ra

    ” Hét đi, mày hét cho ông xem nào, ngoan ngoãn phục vụ ông một đêm, ông sẽ cho mày sống sung túc cả đời ” Gã gắt lên, tay cũng bắt đầu dùng sức, khiến cánh tay nhỏ nhắn của cô phát đau

    ” Buông ra, buông ra ” Cô giãy dụa, nước mắt chực trào ra ngoài, nhưng vẫn thua sức lực của gã đàn ông to lớn, hắn tát cô một cái, làm đầu cô oong cả lên, gương mặt đau rát như bị bỏng, sáng nay cô vừa ăn một tát, má phải còn hơi sưng đỏ, giờ lại thêm một tát nữa, thật giống như muốn lệch cả gương mặt

    Tay gã sờ soạng cô, chưa kịp chạm vào nơi nào lại bị cô cắn cho chảy máu, gã gần như phát điên, tát cho cô thêm một cái nữa, làm cô ngã xuống nền đất, tay còn bị sướt một đường, máu tươi chảy ra

    ” Mẹ kiếp, mày dám cắn tao, con chó chết này ” Gã nắm lấy đầu cô, giựt mạnh lên, khiến cô đau đến hít thở không thông, cứ như bị lột da đầu ra vậy, nhưng ý thức vẫn còn, cô cầm cục đá bên cạnh, dùng hết sức đập mạnh vào đầu gã, trong lúc gã hét lên vì đau đớn, cô mới vùng ra chạy mất, cô cứ cắm đầu chạy ra khỏi con hẻm nhỏ, nghe tiếng chửi bới đằng sau lưng, cô cũng không dám quay lại

    Chạy muốn kiệt sức, cho đến khi thấy khu nhà trọ sụp xuệ, cô mới an tâm hơn một chút, cả người vẫn còn đang run rẩy, nước mắt đã tèm lem đầy mặt, hiển nhiên là vẫn còn sợ hãi

    Bà lão hàng xóm thấy vậy liền vội vàng xem cô có làm sao không, còn mở lời quan tâm ” Có sao không con ? Tự dưng lại ra nông nỗi này vậy con ? “

    Cô còn chưa kịp nói lời nào, lại bị bà Hai lên tiếng trước ” Ôi dào, mày ra ngoài làm gái chứ gì, gặp phải vợ nó đánh ghen đúng không ? Tao nói mày mới tí tuổi đầu mà không ra hồn rồi “

    Lệ Như hơi khựng lại, nước mắt lại tiếp tục rơi, cô quay đầu chạy ào vào phòng trọ của mình, đóng sập lại

    Cô đứng dựa vào cửa, cả thân hình như không có sức lực trượt xuống, cô cũng không buồn bật đèn, để cả căn phòng tối om như mực, chỉ nghe thấy tiếng nức nở của cô

    Lệ Như chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng mò mẫm trong bóng tối như phát điên, xáo hết đồ trong ngăn bàn, đến khi cầm lấy một lọ thuốc nhỏ màu trắng, cô đổ hết số thuốc ra lòng bàn tay, bất cẩn làm rơi vài viên, cô chợt bật cười, cười một cách đau xót nhất

    Cô thật sự đã quá mệt mỏi rồi, không thể chịu nổi cái địa ngục này nữa, cô đặt một tấm thẻ ngân hàng lên bàn gỗ, bật chiếc đèn học cũ kĩ lên, nương theo ánh đèn viết vài dòng chữ vào tờ giấy, rồi mới an tâm uống hết số thuốc trong tay

    Do vội uống quá nhanh nên cô bị sặc, ho tới mức nước mắt chảy ra, rồi cô nằm bất động dưới sàn nhà lạnh băng, đôi mắt tuyệt vọng nhìn về phía ô cửa sổ

    Ở ngoài kia, trăng đã lên cao, đèn đường cũng bật sáng, cô khẽ nhắm mắt, dường như nghe thấy tiếng cười đùa hạnh phúc của trẻ con, tiếng rao bán kẹo ngọt, tiếng thầy cô giảng trong trường …

    Tại sao hết thảy mọi thứ lại không phải là của cô ? Tại sao cô không thể sống rực rỡ như một đóa hoa ? Tại sao cô chỉ có thể lụi tàn, mặc cho người ta vùi dập, cô sống để làm gì, rồi cuối cùng cũng hóa thành nắm cát, nắm tro tàn

    Đời này đối với cô quá bất công, đủ lắm rồi

    ….

    Lệ Sâm ngân nga câu hát quen thuộc, lấy chùm chìa khóa trong túi áo ra, lại phát hiện cửa không khóa, liền nhíu mày

    Bà chị này hôm nay về sớm thế cơ à ?

    Cậu mở cửa ra, lại thấy trong nhà tối om, lầm bầm vài tiếng khó chịu, rồi bật đèn sáng lên, chỉ là, sau khi cả căn nhà sáng bừng, thì cậu đã sợ tới mức ngồi phịch xuống, lắp bắp không nên lời ” Chị .. Chị ơi “

    Trong phòng cấp cứu bệnh viện XXX

    Bác sĩ chủ trị đeo bao tay chuyên dụng, dặn dò đám người thực tập sinh

    ” Tiếp theo là ca của bệnh nhân Lệ Như, chú ý xem tôi làm “

    ” Vâng “

    Lệ Như nằm im trên giường như chết, sắc mặt tái nhợt, trên người cũng đầy vết thương từ cũ đến mới, bác sĩ chủ trị nhìn một hồi chỉ biết chậc lưỡi, đem ống dẫn thở máy vào, nhưng còn chưa kịp đem thì người trên giường bỗng bật dậy, còn ngồi thẳng lưng, đôi mắt vô thần hơi chớp vài cái

    ” Á ” Vài thực tập sinh nữ hét lên, còn có người ngất tại chỗ, cảnh tượng này quả thực quá dọa người

    Lệ Như ngơ ngác nhìn xung quanh, chợt nhíu mày, đây là đâu ?

    ” Cô, không sao chứ ? ” Bác sĩ chủ trị mặc dù lòng hơi hoảng sợ, nhưng rất mau trấn tĩnh lại, chỉ là nhìn kĩ một chút, sẽ thấy chân ông ta hơi run lên, nếu không phải tay nắm chặt thành giường, sợ là cũng bị dọa cho té ngã rồi

    ” Vâng, tôi không sao, tôi xin phép ra ngoài trước ” Lệ Như cười, cúi đầu chạy ra ngoài, toàn bộ quá trình đều vô cùng lễ phép, nhưng chưa kịp bước ra khỏi cửa, mắt liền tối sầm, đầu óc quay cuồng một lát, rồi mất cảm giác, chỉ cảm thấy đầu mình đập vào cái gì đấy cưng cứng, đau đến chảy nước mắt

    Bác sĩ chủ trị vội vàng kêu người nâng cô lên giường, tiếp tục điều trị, trong người cô vẫn còn liều lượng thuốc ngủ khá lớn, vậy mà vẫn còn sức chạy, trường hợp này quả là lần đầu tiên thấy

    ….

    Mùi thuốc khử trùng nồng xộc thẳng vào mũi, chả dễ chịu chút nào

    ” Đây là đâu ? “

    ” Chị thật là … Em không thể nói nổi với chị ” Lệ Sâm ngồi bên cạnh gọt táo, trên gương mặt tràn đầy sự mệt mỏi, mắt còn hơi thâm quầng

    ” Cậu là ai thế ? Nancy đâu ? ” Cô hơi nhướng mày, đầu vẫn còn đau quá !!

    ” Chị bị làm sao vậy ? Đầu đập đến nỗi ngu người à, là em, Lệ Sâm “

    Lệ Sâm là thằng quái nào ????

    Sao lại đau đầu như vậy, cô vô thức nhìn xuống chân

    Mé !!!!! Đôi chân dài của tớ đâu rồi, đâu mất rồi ? Ở đây có cả phẫu thuật cắt chân à ?

    ” Chân … c … hân, sao chân … ? ” Lệ Như lắp bắp, không thể tin nổi

    ” Chị sao thế ? Chị biểu cảm cứ như người cá bị mất đuôi ấy “

    Bà chị này hôm nay ồn ào quá, bị ngã gây di chứng à ? Đâu có, bác sĩ nói mọi thứ rất ổn mà  

    Chân bớt vài xenti thì cô không nói làm gì, nhưng cái đồng bằng trước ngực cô giải thích thế nào ?

    Đồng bằng bao la …

    Bao la …

    Bao laaa cánh cò …

    ” Tôi là ai ? ” Lệ Như bình tĩnh hỏi, lật mặt còn nhanh hơn nướng bánh

    ” … ” Điên thật rồi

    ” Chị là Lệ Như, là chị Lệ Sâm, 17 tuổi chưa chồng con, vẫn ế ” Lệ Sâm nín nhịn cảm xúc, kiên nhẫn giải thích

    ” Lệ Như ? ” Cô nhẩm lại cái tên hoàn toàn xa lạ, đầu óc bỗng dưng đau nhói, khiến cô khẽ hét lên một tiếng, tay ôm chặt đầu, Lệ Sâm thấy vậy vội vã đứng dậy, vứt cây dao gọt táo sang một bên, nắm lấy vai cô

    ” Chị sao thế ? Không khỏe à ? Chị nghe em nói gì không ? ” Cậu gấp gáp hỏi, chỉ thấy chị mình đau đớn, liền chạy ra khỏi cửa gọi bác sĩ ầm lên, vẻ mặt đỏ bừng vì lo lắng

    Tai Lệ Như ù đi, mắt lại tối sầm, dĩ nhiên không nghe được bên ngoài nói gì, chỉ thấy bản thân đứng trong một không gian màu xám, xung quanh có hàng nghìn màn hình máy tính hiện những hình ảnh xa lạ, từng chút từng chút một nhảy vào đầu cô, hoàn thiện thành một bản ghép hoàn chỉnh

    ” … ” Đây gọi là trọng sinh ? Còn trọng sinh vào thân phận thê thảm như vậy, có một gia đình hết sức là ừm, một đứa em cực phẩm, một cuộc sống … chỉ có thể nhìn chung là thảm, vô cùng thảm

    Mắt cô lập tức mở bừng ra, thiếu điều bật dậy thôi, thứ ánh sáng của đèn làm cô chói mắt, đầu cũng không còn đau nữa

    ” … ” Bác sĩ chủ trị đầy tận tâm và đứa em trai lo lắng

    Xin bà cô có thể tỉnh dậy một cách bình thường được không, lần nào cũng làm cho mấy cô y tá ngất lên ngất xuống, vì cô mà một số người sẽ từ bỏ cái nghề này đấy

    ” Em trai, lại đây chị bảo ” Cô vẫy vẫy tay với Lệ Sâm, bộ dáng rất ư ngầu, bác sĩ đã lặng lẽ ra khỏi phòng từ lâu

    Lệ Sâm hơi ngập ngừng, xác định bà chị không bị điên sẽ nhào lên cắn mình thì mới dám lại gần

    Ừm, thằng nhóc này không tệ, đẹp trai sáng sủa, mặc dù lúc trước hơi khốn nạn với chị nó tí, nhưng ít nhất lúc chị nó gặp khó khăn, nó vẫn không bỏ rơi

    Thì tất nhiên rồi, chị nó chết thì ai nuôi nó

    ” Sao đầu chị lại bị thương thế ? ” Lệ Như hỏi, nhớ rằng lúc trước cô gái này uống thuốc ngủ cơ mà, sao giờ lại chuyển sao chấn động não bộ rồi

    ” … ” Chị còn dám hỏi, cái tội đột ngột tỉnh dậy rồi tự đập đầu mình vào thùng nước bệnh viện, làm bệnh lại càng bệnh

    Thấy Lệ Sâm không có ý trả lời, cô cũng không hỏi, chỉ rút kim ra khỏi tay, rồi vận động xương cốt, khoác vai cậu ” Về nhà thôi em trai “

    Lệ Sâm nhìn dây truyền nước bị vứt qua một bên, trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng đưa ra kết luận, bà chị này bệnh thật rồi, còn là bệnh không nhẹ

    ….

Nguồn: Sưu tầm bởi Vũ Nhiễm Nhiễm

Vũ Nhiễm Nhiễm
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×