Ngôn

Truyện: Chuyện tình công sở

Tác giả: Thảo Yuu

 

Truyện: Chuyện tình công sở

 

 

#1

 

 

Đinh Lục Anh và Khương Uyển Hà từ nhỏ đã là đôi bạn rất thân, lớn lên cùng nhau, hai người hiểu nhau như hiểu chính bản thân mình. Bố mẹ hai đứa cũng không quan trọng về gia cảnh của nhau, bớ mẹ Lục Anh cx coi Uyển Hà như con gái ruột và bố mẹ cô cũng vậy. Kể cả quần áo, lục tủ cả hai chỉ toàn thấy đồ đôi, vì LA có mà cô không có thì cô sẽ phải đòi cho bằng đc mới thôi (thích giống nhau mừ ^^). Tình bạn của 2 người cx lớn theo thời gian… Rồi một ngày…

 ” ê, Lục Anh bà có thấy gì đây không? “

 ” tuyển nhân viên công ty ư? Từ 20-45 nữ… Ế ế, có việc r nè bà! ” nó vui mừng phát khùng

” giời ạ! đã xin đc việc đâu mà bà mừng như thế ” Uyển Hà thở dài tội nghiệp cho con bạn

” chưa xin đc thì mình phải cố gắng trong lần phỏng vấn lần này “

” ừm, tôi và bà sẽ cùng cố gắng “

” phải thế chứ! “

” à, mà mình chuẩn bị quần áo cho ngày đó đi” Uyển Hà đề nghị

” ừ nhỉ! bà cứ chọn cho bà đi. Bây giờ tôi đi chợ mua thức ăn cái đã “

” để tôi đi cùng bà ” Uyển Hà chạy tới khoác tay

” thôi, tôi đi đc mà, lo tôi lạc đường sao? ” LA trêu UH

” bà đi nhanh rồi về nhess ” UH nói với ra

   Lục Anh trên chiếc xe đạp mini màu hường ra chợ. TRên đường đi, nó mải để ý mọi người mua bán chẳng may cứ thế lao thẳng vào chiếc xe ôtô đen từ ngã ba ra. Nó ngã lăn ra đường. Chưa kịp định thần lại, một người mặc vest đen mở cửa bước ra

” cô đi đứng kiểu gì mà lao ngay vào xe tôi? ” người con trai đó quát tháo

” Ê, câu này phải là tôi hỏi anh mới đúng. Anh sang đường mà không biết nhìn đương à, sao chặn đường tôi đi? Đáng ghét!!! ” Nó đứng dậy, phủi quần áo bị dơ, vênh mặt lên cãi lại người con trai đó 

” cô đụng vào xe tôi, không xin lỗi, nói như thế là sao? “

” do anh thôi… chứ chẳng nhẽ do tôi! ” Nó vòng tay ra trước ngực, nhìn bâng quơ trả lời

” cô… là cô sai! ”

” cô cô cái gì?

  Nó và anh cứ thế cãi qua cãi lại. Sao hôm nay nó cứng đầu thế? Mọi khi, có lỗi nào là nó tự nhận sai, chắc 1 phần là do anh hơi quá đáng. Nói chung, cả 2 đều sai nhưng không ai nhận lỗi về mình…

   Cãi nhau đến khi 2 người không còn sức cãi nữa, nó bỏ đi coi như không biết gì. Anh đâu có đui mà để nó đi như vậy, chạy ra lôi tay nó lại, giữ cho nó không đc đi

” Này cô kia, định bỏ đi vậy mà xong à? “

”  chứ anh muốn sao ” Nó quay lại hỏi vs giọng khinh khỉnh

” bồi thường! ” Con trai gì mà tính toán vậy anh?!

” muốn tiền phải không?… đây… đây này ” nó vừa nói vừa giơ ra tờ colime xanh (500k) – Oai quá chị Lục Anh

” tôi không cần tiền ” Nói 1 cách lạnh lùng

” sao? vừa muốn bồi thường cơ mà? “

” bây giờ tôi không cần nữa!!! ” Anh bực tức bỏ lên xe, phóng đi để lại khói xe bụi đường và 1 cô gái đang tự phục mình

” xời ạ! tính ăn và vs chị đây sao? không dễ đâu cưng! ” nó cười tự mãn, thấy vui khi nó cãi lý với người ta lại thắng như này ( tg: cái này cãi lý á chị? cãi cùn thì có! – Lục Anh: Con tg im mồm đuy, có viết đi không hả? – tg: dạ, em viết đây! )

 

 

 #Còn_nữa

#(Vì tác giả bị xoá truyện nên đăng lại từ chương 1 nha mọi người)

Nguồn: Sưu tầm bởi

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×