Truyện

TRÁI TIM CỦA TỬ THẦN CHAP11

TRÁI TIM CỦA TỬ THẦN

CHAP11

Liêu Tịch thở dài, mấy ngày rồi cô chẳng mở miệng nói chuyện với ai dù chỉ là một câu nhờ vả. Sáng sớm Liêu Tịch đã lật lật từng trang giấy để ghi chép lại sự việc trong suốt quãng thời gian của mình khi ở nơi u ám này. Đối với cô tất cả là mù mịt, là mây đen. Liêu Tịch cũng rất ương ngạnh, cô cho rằng tên tử thần kia đã làm cho cô xa gia đình của mình, làm cho cô từ một người ngoan cường tự do tự tại chỉ sau một đêm liền biến thành người bị giam cầm. Hắn rõ ràng là người làm sai, nếu không xin lỗi thì đừng mong cô ngó ngàng gì đến hắn, huống hồ chi cái thứ gọi là “bảo vật” đang ở khóe mắt cô, nếu hắn ta cho rằng cô là nơi ưu mĩ cất giấu bảo vật của hắn. Vậy thì cô cũng có giá trị lợi dụng đấy chứ, tốt nhất thì hắn nên đối tốt với cô một chút.

Mãi mê suy nghĩ, tiếng cửa phòng của Liêu Tịch đột nhiên mở ra. Biết có ai đó chuẩn bị sắp vào, Liêu Tịch ba chân bốn cẳng, nhảy lên giường đắp chăn nằm xuống giả vờ đang ngủ.

Nếu như lần này anh không chị mở miệng xin lỗi tôi thì đừng mong tôi tha thứ cho anh.

“Liêu Tịch, xin lỗi” âm thanh đó bỗng dưng vang lên, khiến tay chân Liêu Tịch như muốn rụng rời

Thật không đây, hắn ta đọc được suy nghĩ của mình à, sao lại xin lỗi cơ chứ. Kỳ lạ, chẳng lẽ đây cũng là một trong những “chức năng” của một tử thần, đọc được suy nghĩ của người khác ư?

“Dù sao tôi cũng đã xin lỗi, cô dậy ăn cơm đi, đừng giả vờ nữa”

“…” Liêu Tịch vẫn khăng khăng nằm đó, mắt nhắm chặt, cố gắng không để lộ bản thân mình rất tỉnh. Cô ngáp một hơi dài, đánh lừa tên kia, ý muốn nói rằng thật ra cô đang ngủ là thật và lời nói của anh ta cô chẳng nghe được gì cả. Liêu Tịch chơ chớp mắt, choàng dậy “này, anh vừa nói gì cơ chứ? Tôi nghe không rõ, anh nói lại lần nữa xem nào?”

“Cô thật sự không nghe thấy?” Anh ta nhăn mặt.

“Aiii, không nghe, không nghe thấy thật mà” Liêu Tịch đạp chăn bông, cô lại diễn nốt vở kịch, đứng dậy vươn vai ra vẻ mới ngủ dậy “đại ca à, tôi còn đang giận anh đấy, làm ơn đi ra khỏi đây giùm”

Anh ta nhượng bộ, bỏ đi thể diện vốn có, gương mặt vẫn thản nhiên đáp “chuyện hôm trước, xin lỗi”

Liêu Tịch mừng thầm trong lòng, cô nhâm nhi tách trà trong chén “ừm, anh nói hơi nhỏ”

“Đừng mượn gió bẻ măng”

“Không hề, tôi không hề có ý đó, chẳng qua thấy anh xin lỗi nhưng không có chút thành ý nào cả, đã vậy còn mang vẻ mặt như muốn giết người đến đây. Đại ca à, anh nói thử, có ai đã làm sai rồi mà còn thái độ này nữa không?”

“Tôi”

“Àa” Liêu Tịch ngắt lời anh ta “tôi biết rồi, hay anh nghĩ anh là đại boss ở đây, liền lúc nào cũng vênh váo trước mặt người có địa thấp bé”

“…”

“Đúng rồi, chắc anh nghĩ tôi là người phàm bình thường nên dễ bắt nạt đúng không?” Liêu Tịch vẫn chẳng để anh ta được dịp mở miệng “tôi nói cho mà biết nhé, tôi chịu đựng anh hết nổi rồi. Muốn bảo vật chứ gì, nè…mắt tôi nè, moi mắt tôi ra lấy đi, tôi không cần, không cần nữa đấy”

“Đủ rồi. Tôi xin lỗi, được chưa, à tôi sai, tôi không nên giấu cô chuyện ba mẹ cô đã qua đời.” Anh ta nói lớn, từ xin lỗi lặp đi lặp lại hơn ba lần, còn dõng dạc lên tiếng. Nô tỳ xung quanh nghe được cũng phì cười.

Hóa ra chủ thượng của bọn họ cũng biết xin lỗi người khác, nhưng mà…cô ta lại là một người phàm.

Liêu Tịch nãy giờ chỉ mải mê mắng anh ta mà chẳng biết mình đã đứng trên ghế lúc nào chẳng biết. Khi bình ổn lại, cô nuốt nước bọt ừng ực, bước xuống ghế chỉnh đốn lại lời nói “coi như tôi bỏ qua cho anh đi”

Thực ra Liêu Tịch mới là người đáng bị sợ hãi vây quanh, bởi vì may mà lúc nãy cô chửi anh ta, anh ta đã không hóa thành hắc xà nuốt chết cô. Nếu không thì bây giờ nguy rồi.

Ánh chiều tà bao kín địa phủ, những lớp người đã chết đang bị dẫn đến âm ti chờ ngày xét tội. Họ mặc y phục trắng, hệt như trang phục mặc cho tử thi ở bệnh viện mà lúc trước Liêu Tịch từng chứng kiến. Thật sự điều này là có thực, phim ma cũng rất thiết thực, miêu tả y như đúc ở dưới âm ti, chẳng lẽ các đạo diễn phim ma đều xuống dưới này chứng kiến rồi hay sao mà có thể hiểu rõ như vậy nhỉ?

“Eo ôi” Liêu Tịch khẽ rùng mình.

“Cô sợ?”

“Này, hết hồn. Anh là ma sao? Dọa chết tôi à?” Cô quát lớn, suýt nữa thì tim gan bị đảo ngược vì giọng nói bất thình lình kia

“Tôi là tử thần mà”

“Hây da, quên mất, anh là ma chứ gì nữa. Nói này, lần sau đến nhớ ra hiệu gì đấy, đừng lên tiếng bất ngờ như vậy, tôi sợ”

“Ừ, tôi sẽ chú ý”

Liêu Tịch ngó nghiêng, cô “à” một tiếng

“Anh có vẻ dễ tính hơn lúc trước, chạm mạch à?”

“Tùy cô nghĩ”

“Mà này, anh tên gì?”

“Cô không cần biết”

“Kỳ lạ”

Hết c11

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×