Truyện

TRÁI TIM CỦA TỬ THẦN CHAP10

TRÁI TIM CỦA TỬ THẦN

CHAP10

Hóa ra bỉ ngạn là vậy, có sự dịu dàng nhưng cũng có sự mạnh mẽ riêng của nó. Tại sao ư? Vì lòng chung thủy…

Liêu Tịch thở dài, cô hiểu mình đã sai, tính tình bướng bỉnh, cố chấp suýt nữa lấy mạng cô rồi.

“Này, cô nói gì đi”

“Anh muốn nghe gì nào?”

“Cô như vậy chắc không chết nổi đâu” chàng trai tóc bạch kim thờ ơ quăng lời chua chát. Vừa lúc nãy Liêu Tịch có chút cảm kích khi anh ta hỏi thăm cô nhưng mà giờ đây thì…eo ơi, khỏi nói đi cho rồi.

“Ừm, anh là tử thần đúng không?” Liêu Tịch nhớ lại hình dạng khi anh ta hóa thành hắc xà, liền mau chóng hỏi.

“Phải, tôi là tử thần. Cô sợ không?”

“Có sợ, nhưng mà” Liêu Tịch ngập ngừng “giờ thì hết rồi”

“Mạnh mẽ vậy sao?” Anh ta nhếch môi “nếu bây giờ tôi hiện thân thì sao?”

Cô xua tay phản đối, miệng cười trừ “thôi, tuy là anh không còn là diện tình nghi nguy hiểm đối với tôi. Nhưng mà nếu như anh thành một con rắn lớn, tôi sẽ rất sợ đó. Tôi sợ nhất là rắn mà”

“Thì ra là vậy, cô dựa vào đâu mà cho rằng tôi sẽ không hại cô. Đừng quên tôi từng lấy đi đôi mắt của cô”

Liêu Tịch khẽ gật đầu, có chút tán thành “vậy ư? Vậy tôi sẽ chú ý anh một chút, đề phòng anh một chút”

“Ừm, thế thù tốt hơn. Đừng thấy nam nhân đẹp liền đem lòng tin tưởng”

“Ha ha, anh tự tin quá mức rồi đó, nam nhân đẹp ư? Anh ư? Còn lâu, anh đừng ảo tưởng”

Anh ta thầm cười, Liêu Tịch có chút choáng váng, chẳng lẽ cô bị nụ cười ngầm đó đánh trúng trái tim sao? Không thể nào chứ?

Liêu Tịch đỏ mặt, liền xoay người sang phía khác tránh ánh nhìn của anh ta.

“Này, đi đâu đấy?”

“Tôi…tôi…đi vệ sinh”

“Ừm”

Đó là lần đầu tiên hai người ngồi lại nói chuyện lâu như vậy, tính ra cũng mất dăm ba canh giờ. Liêu Tịch trằn trọc trên giường, cô gác tay lên trán, lăn qua lăn lại có chút khó ngủ.

Không biết anh ta tên gì nhỉ? Tại sao mình lại không hỏi nhỉ? Ôi, đầu với óc.

“Tiểu thư, cô muốn đi đâu ạ?”

Liêu Tịch đứng nấp sau cánh cửa lớn của cung điện, cô thường thấy anh chàng kia đi vào. Bị gọi bất ngờ, Liêu Tịch giật mình, cô đặt tay lên ngực trái, thở phù phù.

“Tiểu thư tìm chủ thượng sao ạ?”

“Cô làm tôi hết hồn đó…không…tôi tình cờ đi…qua đây thôi, kiếm anh ta làm gì cơ chứ?”

“Đã đến rồi thì vào đây đi”

“Chủ thượng” tiểu nô tỳ quỳ xuống hành lễ, còn Liêu Tịch đứng khoanh tay lại thờ ơ “được thôi, tôi có vài chuyện muốn hỏi anh”

“Được”

Cửa cung điện đóng lại, Liêu Tịch tiến đến bên cạnh anh ta, cô cất giọng “tôi muốn về thăm ba mẹ nuôi”

“Không được”

“Tại sao chứ? Anh giam lỏng tôi ở đây lâu như vậy rồi”

“Cô ở đây bao lâu rồi nhỉ?”

“Hơn một tháng rồi”

“Một ngày ở âm phủ phủ bằng mười năm ở dương gian, cô thử nói xem cô ở đây một tháng vậy thì ở dương gian ba mẹ nuôi của cô còn sống không?”

Liêu Tịch tròn xoe mắt, cô rưng rưng nước mắt “không thể nào?”

“Tại sao? Tại sao anh lại không nói với tôi biết sớm chứ? Tôi sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại người nhà của tôi nữa rồi, anh có biết tình thân là gì không hả? Đồ nhẫn tâm, đồ lòng dạ sắt thép, tôi ghét anh, tôi không ngờ anh là hạng người ích kỉ như vậy, chỉ vì mục tiêu của mình mà ngay cả cảm nhận của người khác anh đều mặc kệ. Tôi còn từng nghĩ rằng anh là người tốt cơ chứ, tôi đã sai rồi”

Rầm…Liêu Tịch mở cánh cửa, cô chạy nhanh ra ngoài, không kiềm được nước mắt cứ thế mỗi lúc chảy một nhiều. Cô ra bờ suối, hét lớn gọi tên ba mẹ nuôi và các em của mình, hóa ra lần cuối gặp gỡ chính là lần cô bỏ nhà ra đi. Hóa ra, mối nhân duyên của cô và cha mẹ là quá ngắn ngủi.

Liêu Tịch ngồi thật lâu ở bờ suối, mắt cô đã sưng húp nhưng nước mắt đã ngừng rơi.

“ước gì có thể gặp lại được gia đình mình một lần nữa, dù có nhảy xuống dòng suối này con cũng cam tâm”

“Nhảy đi”

“Anh theo dõi tôi à?” Liêu Tịch khó chịu

“Cái gì kết thúc, thì nó phải kết thúc. Kết thúc một vấn đề trong nhẹ nhàng vẫn là tốt hơn, con người vốn dĩ sinh ly tử biệt, cô biết rõ mà lại không chịu nhìn thẳng vào sự thật”

“Này anh kia, anh đừng lúc nào cũng triết lý sâu sắc với tôi. Anh trước giờ chỉ toàn lý luận cứng nhắc, sao anh không đặt trường hợp anh là tôi thì anh sẽ thế nào nhỉ? Cảm giác biết được người mình yêu thương mất đi, anh chưa từng cảm nhận được hay sao?”

“Chưa từng”

“Phải rồi, một tử thần thì làm gì có máu tuơi, làm gì có tình thương, làm gì biết khóc chứ?”

Hết c10

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×