Truyện

Tổng tài, anh yêu tôi?

Chương 2:

Vừa bước vào nhà, ông ta đã chuẩn bị giáng cho cô một bạt tai, may thay cô tránh được. Ông ta tức giận, sai người giữ hai tay cô rồi tiếp hai cái bạt tai liên tiếp giáng lên khuôn mặt cô. Ông ta tức giận nói lớn:

  • Thứ súc sinh! Đêm qua mày đi với thằng nào hả?!? Mày có biết bây giờ người ta đang đồn ầm lên không?!! Mày còn biết giữ lại mặt mũi cho Lăng gia này không hả??!? Lăng thị chỉ vì tin này mà tao đã không thể ngẩng mặt với không ít cổ đông trong công ty rồi đấy!!!

Ông ta chính là Lăng Hàn Tịch, người sáng lập ra Lăng thị, công ty của ông ta cũng có thế nói là có chỗ đứng trong thành phố này, nhưng ông ta cũng chỉ coi trời bằng vung, hống hách, coi trời bằng vung. Và ông ta không phải ba ruột cô, khi còn trẻ vì tưởng vợ mình không thể mang thai liền nhận nuôi cô, đến khi vợ ông ta mang thai và sinh đứa bé ra, cô liên bị coi như người thừa trong gia đình, làm gì không đúng liền bị mắng nhiếc. Còn con gái ruột ông ta, từ bé tới lớn chỉ tìm cách hành hạ cô, tiếc thay ba và mẹ đều làm như không thấy gì….

Ngay bây giờ, cô đau, đau lắm nhưng giờ ngoài việc cắn răng chịu đựng ra thì cô còn có thể làm gì chứ? Cố gắng nén nước mắt lại, giờ không phải lúc để cô yếu đuối, cố dùng chút sức lực cuối cùng để trụ lại cơ thế này.

Hả giận, ông ta lệnh cho người thả cô ra. Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở, một người đàn ông bước vào, trên người ông ta tỏa ra một luông khí lạnh khiến không ai dám đến gần, khi chất vương giả không vì thế mà giảm bớt. Đi theo sau anh ta là một thư ký thân cận và một hàng vệ sĩ theo sau. Anh ta bước đến chỗ cô, nâng mặt cô lên, nhìn qua vết sưng rồi nhìn Lăng Hàn Tịch, hỏi:

  • Là bọn họ làm đau em?

Cô không nói gì, đôi mắt tỏ vẻ kinh ngạc. Còn Lăng Hàn Tịch sau khi chứng kiến cảnh này, tức giận đến tím mặt:

  • Thằng oắt kia! Mày là ai mà quản chuyện nhà tao hả?!? Còn mày, Tịch Du, tao không ngờ mày lại có thể như vậy, trèo lên giường đàn ông rồi giờ được người ta bao nuôi chu đáo thế này đây!!! Hừ, không hổ là tiện nhân, nghĩ rằng có được chút tiền là như vậy chắc?!

Không để cô trả lời, anh ta nói:

  • Nữ nhân của tôi, tại sao tôi không thể quan tâm?

Nữ nhân, cô? Anh ta nói vậy là sao chứ, cô chỉ là hiểu lầm với anh ta một đêm thôi mà. Cô muốn phản bác lại, nhưng mùi huông trên người đàn ông này mê hoặc quá, cô mệt mỏi lắm rồi, liền ngủ thiếp đi trong lồng ngực anh ta. Để ý đến nữ nhân đã ngủ trong lòng, anh ta mới lạnh giọng nói tiếp:

  • Lâm Dực, xử lý cho tôi
  • Dạ – Thư ký cung kính nói

Không để ý đến Lăng Hàn Vũ kêu la đằng sau, anh bế cô lên đi ra ngoài để lại mọi chuyện cho người của anh xử lý.

Nguồn: Sưu tầm bởi Bùi Thị Nguyệt Hà

Bùi Thị Nguyệt Hà
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×