Truyện

Thanh xuân tình yêu

Quá khứ

2 năm trước Tại Việt Nam
.
   Trong một căn nhà lớn có hai cô gái , một cô tóc nâu thẫm gương mặt rất xinh đẹp và có phần sắc sảo lanh lợi còn một cô có mái tóc vàng lụa óng mượt xõa dài ngang lưng đang ngồi xem tin tức với nhau…

  ” Tin mới nhất của các phóng viên vào sáng hôm nay đã cho biết chủ tịch tập đoàn Vương gia ‘Vương Nhật Phát’ bị tai nạn bác sĩ cho rằng có nguy cơ ông sẽ sống thực vật nên tập đoàn Vương gia hiện giờ đang rất náo loạn cổ phiếu liên tục giảm rất nhanh có thể phá sản bất cứ lúc nào…..*Cụp* “

    – Bồ nghĩ sao về công ti tập đoàn đá quý Vương gia đang trên con đường phá sản.(Giọng nói của cô gái tóc vàng phát ra cố tình nhấn mạnh từ Vương gia để cô gái kia nghe rõ hơn).

    – Tao không biết nhưng nếu phá sản thật mày nghĩ tao sẽ ngồi yên được sao. ( Cô gái kế bên lên tiếng).

   – Vậy tiểu thư An Kỳ đây chắc đã chuẩn bị từ trước rồi đúng không nhỉ.

   An Kỳ nhếch mép nói: – Thật tình . Hôm qua có 1 người tỏ tình với mình nhưng mik nói cần thời gian suy nghĩ cậu thấy sao.

   – An Kỳ à mày đào hoa quá vậy nếu mày đồng ý vậy còn Nhật Quân thì sao.

   – Anh ta giờ không còn lợi ích đối với tao rồi chia tay tao không tiết. ( An Kỳ lơ đãng nói lạnh khiến cô bạn hứng thú).

  – Nhưng tao thấy anh ta thật lòng với mày đó tao thấy tội tội cho anh chàng đó quá Kỳ à. (Cô nói với ánh mắt long lanh nhìn An Kỳ).

  – Anh ta đẹp trai thật nhưng giờ công ty Vương gia sắp phá sản rồi , không còn lợi dụng được dứt khoác cho xong khỏi phiền phức.(soáy xâu trong đôi mắt An Kỳ có sự sắc sảo tinh ranh).

   Cô bạn chán nản nói : –  Giờ mày định làm gì!.

   An Kỳ đưa ngón trỏ lên môi cô bạn hiểu ý im lặng xem bạn mik làm gì. An Kỳ cầm đt trên bạn nhấn gọi vào 1 dãy số :

   Đầu dây bên kia có 1 giọng nói khàn khàn của con trai vang lên – ” a lô “.

    An Kỳ ngọt cất tiếng : – Tối nay 7h quán cafe H.P em có chuyện muốn nói với anh.

   – Được rồi anh sẽ đến.Giờ anh có việc em nghỉ ngơi đi.

   – .tút tút tút….

   Sắc mặt An Kỳ có vẻ không tốt cô bạn liền nói:
   – Có chuyện gì sao!!

   An Kỳ nói có vẻ rất bực :
– Anh nghĩ anh thanh cao lắm sao giờ bại sản rồi mà còn lên mặt à. ( cô nghiến răng nói) Khốn khiếp…Aaaaaa ( Cô bức xúc la lên).

    ——-Tua—nhanh—bệnh—viện——-

   – Quân à bố con định ngủ mãi vậy sao hức..hức (mẹ hắn nói giọng nghẹn ngào).

   – Mẹ à đừng buồn bác sĩ cũng nói rồi chỉ cần ý chí bố cao bố sẽ nhanh khỏe lại thôi (Quân nói) Mẹ à hay con đưa mẹ và bố qua Pháp nha ở đó trị liệu chắc bố sẽ nhanh tỉnh lại thôi…

    – Ừ mẹ nghe con giờ chỉ còn mình con là chỗ dựa cho Vương gia thôi . Nhưng mà còn con bé An Kỳ.

  – Con sẽ nói cô ấy mẹ đừng lo, bây giờ con đi làm thủ tục ngày mai mình sẽ xuất phát.

   – Ừ. Con đi đi hức …hức.

   – Mẹ nghỉ ngơi đi đừng buồn quá.

    —————Tua—tối—cafe————-

Trong 1 góc của quán cafe H.P có  một cô gái có gương mặt rất xinh đẹp khiến ai đi ngang cũng phải nhìn và có 1 chàng trai có vẻ rất mệt mỏi đang bước đến bàn cô gái cất tiếng hỏi :

    – Em đợi anh lâu chưa sao không gọi nước hay để anh gọi Phục….- Không cần ( Hắn chưa nói xong cô đã xen vào) Anh ngồi xuống đi không vòng vo nữa em có chuyện cần nói.

   – Ừ! Em muốn nói gì!

   – Mình chia tay đi.(An Kỳ lạnh giọng)
   Hắn thẫn thờ 1 lúc lâu mơi tiêu hóa được cô nói cái gì rồi mới cất được 2 tiếng mệt mỏi : – Tại sao?

   An Kỳ lười biến giải thích : – Tại vì tôi không còn hứng thú với anh nữa tôi đã có 1 người khác yêu tôi chăm sóc tôi tốt hơn anh nên chấm dứt là dứt khoác cả 2 bên rồi.

   – Vậy cho anh biết anh thua ngừ khác cái gì ?

   An Kỳ nhếch môi cao giọng nói :
   – Tiền tài địa vị anh còn không . Bây giờ anh có nuôi nổi tôi không mà đòi ở bên cạnh tôi.

   Hắn thẫn thờ : – Không lẽ em yêu tôi chỉ vì danh phận thôi sao nếu vậy chỉ cần em đợi tôi sẽ cho em cuộc sống tốt hơn.

    – Anh tự hiểu tôi mệt rồi chia tay xong tôi đi trước. Tạm biệt.( An Kỳ nói xong đứng dậy đi ra hướng cửa bên ngoài có một chiếc xe đang đợi).

   Hắn đuổi theo và gọi tên cô :

– An Kỳ..An Kỳ..An.. (Giọng hắn nghẹn lại thì An Kỳ đã bước lên xe đi mất).

  Hắn mệt mỏi thẩn thờ đi trên con đường vỉa hè nhớ lại những việc trước kia với An Kỳ còn cả việc bố hắn muốn giao CT cho hắn nhưng hắn lại dứt khoác từ chối bây giờ hắn đi đến quán Bar giải sầu bằng cách uống rượi : – Cho 10 chai rượi mạnh nhất.

      Một lúc sau – Của anh. (Phục vụ lên tiếng).

    Hắn phất tay ý biểu rời . Còn mik hắn ngồi 1 góc quán bar uống. Khi hắn say luôn lảm nhảm về An Kỳ :

    – An Kỳ tại sao hức..hức  em lại bỏ anh hức..h.em biết anh đau lắm không hức..em có thể đợi anh gây dựng lại CT mà..hức.. …

   Phục vụ thấy hắn say mèm còn lảm nhảm nên cất tiếng khuyên can : – Anh ơi ! Anh say lắm rồi đừng uống nữa hay tôi bảo người đưa anh về nha.

    – Tôi chưa có say uống tiếp hức..hức uống tiếp hứ…. .. ( giọng hắn nhỏ dần và im luôn ).

   Phục vụ lay hắn : – Anh ơi! Anh ơi! (Hk lẽ ngủ rồi “suy nghĩ anh phục vụ”)
   Anh phục vụ đang định đưa anh vào phòng nghỉ ngơi thì có 1 tiếng con trai cất lên : – Không cần tôi sẽ đưa bạn tôi về. Tiền rượi tôi trả làm phiền cậu rồi.

    – À vậy anh đưa bạn anh về đi tôi đi trước.

   Chàng trai đó bước lại gần hắn quàn tay hắn lên vai mik và đi về hướng cửa ra xe , khi hắn đã yên vị trên xe anh lên tiếng :
– Cậu làm cái gì mà say thế này vậy hả?

   Hắn hé mắt ra nhìn xem khi biết người nói lười trả lời : – Cút..tao không say….mày uống với tao…đi..đi hức..hức Ọe ọe… (Hắn nôn tháo hết ra)

    Chàng trai giờ mới tỉnh táo thì đã thấy hắn nôn tháo trên xe mik sắc mặt đỏ lên vẻ rất tức giận liền lên giọng tức giận chữi : – Cậu bị điên àk xe mới mua của tôi đó cậu làm bẩn rồi , cầu đền được không. Trời ơi!! Uổng công tôi có lòng tốt đưa cậu về mà cậu còn bảo tôi cút rồi nôn lên xe tôi. Món nợ này tôi xẽ đòi lại công bằng với cậu . Hứ….Về.

    Hắn chán nản : – Cậu im cho người khác nghỉ ngơi rảnh miệng hay sao mà nói vài. (Sau nói xong hắn lăn ra ngủ luôn).

    – Cậu ..cậu ..( Anh nói ko nên lời)
      Tôi không rảnh chấp kẻ say như cậu.hứ…(*t/g: Chắc anh chàng này tức dữ lắm”-“)

   Anh lên xe chạy thẳng về 1 biệt thự
            .
           ——Tua—-nhanh——

          Sáng 7h

    Trong 1 căn phòng của biệt thự có 1 chàng trai nằm lăn lóc trong 1 góc sàn đang dần cử động hé mắt ra.Nhìn xung quanh cái đầu tiên anh nhìn thấy chính là gương mặt của 1 người con trai đang ngồi ở sofa nghịch đt

     – Vương Nhật Quân cậu tỉnh rồi à tôi cứ tưởng cậu không dậy luôn chứ.(Anh cất tiếng)

     – Mày đưa tao về à (Tiếng trả lời này chắc là hắn rồi).

    – Chứ mày nghĩ lại thất tình thôi mà uống nhìu rượi như thế rồi lại hành tao hôm qua mày còn nôn lên chiếc xe tao quý nữa tao cũng đã bảo người đi rửa rồi tiền tao sẽ chờ mày trả đó.

    – Ừ (Hắn trả lời xong đi thẳng vào phòng vscn).

    – 7h rồi đó nhanh lên không phải 8h mày và bác gái đưa bác trai sang Pháp trị liệu rồi định cư sao.(Anh nói xong đi thẳng ra ngoài).

    15’sau hắn xuống đã chỉnh tề mọi thứ cất tiếng : – Cảm ơn giờ tao phải đến bệnh viện rồi khởi hành.

    – Không ăn sáng à.

    – Không tao đi trc.

    – Để tao tiễn.

    – Không cần không phải mày còn phải đến họp báo sao đi đi không cần tiễn tao qua đó tao sẽ liên lạc với mày.

    – Ừ cũng được mày nên thay đổi bản thân đi trên đời này thíu gì cô gái tốt cần gì luyến tiết mà làm khổ bản thân

    – Ừ đã biết.

    – Bạn tốt tao đợi mày về trưởng thành hơn vì các anh em trong bang cần mày còn xã hội này nữa ^-^ha.( Anh vỗ vai hắn nói).

   – Ừ tạm biệt.

   – Tạm biệt.

           ———Tua——–nhanh——–

     – Mình đi thôi mẹ máy bay cất cánh rồi. ( Hắn nói).

     – Ừ.

      Hai người cùng lên xe và máy bay cất cánh.

        ——————-Tua—————

    * Mọi người muốn biết Nhật Quân sẽ ra sao không vậy đợi đón tiếp chương mới nhé.*”-“(^_^).
.
.
.
 

   

Nguồn: Sưu tầm bởi Phan Thiên

Phan Thiên
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×