Thanh Xuân Năm Ấy (Lost)Truyện

THANH XUÂN NĂM ẤY (LOST) › KẾT

Hình ảnh có liên quan

Hình ảnh có liên quan

Đứng ở ngoài phòng cấp cứu 4 tiếng đồng hồ, trong lòng Khương Duật không khỏi lo lắng. Lúc nhìn thân hình bé nhỏ nhuốm đầy máu tươi được các bác sĩ cùng y tá khẩn trương đẩy vào phòng, anh đã sợ hãi đến nhường nào.
Nhạc Di, em phải sống. Chỉ em mới có thể cứu lấy Nhạc Thị. Chỉ em mới có thể cứu vãn mọi chuyện ..
Thêm 1 tiếng lại trôi qua. Đèn tắt, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Đội ngũ bác sĩ lần lượt đi ra cúi đầu trước anh.

“Cô ấy sao rồi ?”
“Phu Nhân gần như mất đi hoàn toàn ý thức, không còn chút ý nghĩ nào muốn sống. Cộng thêm khối u ở đầu..”
“Là sao ? tôi hỏi cô ấy sao rồi ?”
“Tạm thời đã qua cơn nguy kịch. Nhưng vẫn còn hôn mê..”
Anh thở phào nhẹ nhõm, ngồi gục xuống chiếc ghế gần đó
“Chúng tôi xin phép”
Bác sĩ rời đi, anh lấy hai tay xoa thái dương rồi cũng đứng dậy đi về phòng của cô theo chỉ dẫn của y tá.
***
Lúc này, cũng chính là lúc Tiểu Mạc lâm bồn. Từ Hiểu Lăng đứng ở ngoài xốt sắng, từ bên trong cứ nghe thấy tiếng hét của cô khiến tay chân anh cứ luống cuống cả lên.
Một lúc sau, bác sĩ bước ra với một bé trai trong tay. Anh vui mừng chạy tới đón đứa bé và ôm vào lòng.
Anh được làm ba rồi !
Hiểu Lăng nở nụ cười hạnh phúc, anh không hề biết rằng cũng chính trong bệnh viện này, một người con gái đang chiến đấu với tử thần ! Một người con gái đã hoàn toàn mất đi khả năng làm mẹ.. Vì anh..!
•••
1 ngày sau, ánh nắng chiếu vào căn phòng màu trắng, Nhạc phu nhân từ từ mở mắt. Bà nhìn xung quanh. Chỉ thấy Nhạc Vấn Hiên, chợt nhớ lại mọi chuyện tối qua..
“Vấn Thiên, Nhạc Di, Khương Duật, Hạ Lam.. Chúng nó đi đâu cả rồi ? Chúng nó có an toàn không ?”
Nhạc Vấn Hiên nhìn dáng vẻ gấp gáp Tịnh Yến Lam mà trong lòng khẽ nhói
“Vấn Thiên và Hạ Lam…. Tôi đã lo hậu sự cho hai đứa nó rồi”
Lời nói này như sét đánh ngang tai bà, bà không tin nổi những gì mình vừa nghe.
Sao cơ ? Hậu sự ? Không thể nào !

Con của bà không thể bỏ bà mà đi được.. Bà vẫn chưa nói với nó rằng nó có một người anh trai. Bà vẫn chưa tận mắt chứng kiến hai đứa nó khoác tay nhau bước đi ở lễ đường. Bà chưa bao giờ thấy nụ cười hạnh phúc trên môi chúng nó..
Khuôn mặt vô hồn của bà khiến Nhạc Vấn Hiên hoảng loạn “bà làm sao vậy ?”
“Còn Nhạc Di và Khương Duật ?”
“Khương Duật đã bế con bé rời khỏi đó nên chắc là vẫn an toàn..”
Bà nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Bấy giờ bà đã thấu hiểu cái cảm giác người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh.. Đau, đến nỗi không khóc được. Đau, như đứt từng khúc ruột…
•••
Nhạc Di tỉnh dậy là buổi trưa của 3 ngày sau, cảm nhận được ánh nắng gay gắt rạo rực bên ngoài cửa sổ.. Một mùa hè nữa lại đến.
Trước mắt cô là một màu đen mù mịt, như tương lai phía trước của cô, không một chút ánh sáng..
Cô đã biết mình bị sảy thai, và cả chuyện cô không thể mang thai được nữa.. Và hơn hết cô chỉ còn sống được 3 năm ..
Không có nỗi đau nào vượt qua được nỗi đau này, nỗi đau khi mất đi đứa con, nỗi đau khi mất đi thiên chức được làm mẹ..
Cô đã khóc rất nhiều, hai hốc mắt sưng đỏ, đôi vai gầy tỉnh thoảng nấc lên, khung cảnh sao bi thương đến lạ..
“Cạch” cánh cửa phòng bật mở, Khương Duật bước vào. Anh khá ngạc nhiên khi nhìn thấy cô đang ngồi thẫn thờ trên giường bệnh, đôi mắt vô hồn nhìn vào một khoảng không vô định..
“Em tỉnh rồi sao ?”
“Khương Duật..”
“Sao vậy ?”
“Em muốn rời khỏi đây, em muốn sống một cuộc sống mới..”
“Nhạc Di..”
“Đưa em đi, nhé ? Em không chịu nổi nữa rồi !”
“Được, khi nào thì..”
“Ngay bây giờ..!”

Nhạc Thị dần ổn định, Thái Tuyết Minh cũng đã rút lui. Nhạc Phu Nhân chuyển nhượng ghế chủ tịch Nhạc Thị cho Khương Duật rồi sang nước ngoài an hưởng những thú vui cuối đời, hơn hết là để quên đi nỗi đau mất đi người con trai..
Nhạc Di muốn sống một mình nên không đồng ý cho Khương Duật dọn đến đây, nhưng bệnh tình của cô đã chuyển biến nặng nên Anh vẫn một mực đòi ở cùng để tiện chăm sóc cô. Do khóc nhiều quá cộng với ảnh hưởng của khối u mà Nhạc Di không thể nhìn thấy được nữa. Phải, Cô bị mù.
•••
Từ Hiểu Minh quyết định ra nước ngoài. Cậu không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy.
Trong chuyện này, người được lợi chỉ có Vương Tiểu Mạc, tại sao ngay từ đầu cậu không nhận ra ? Tại sao ngay từ đầu vẫn tin tưởng mà mù quáng làm theo những việc cô ta yêu cầu ?
Tại sao khi mọi chuyện đến mức này, cậu mới cảm thấy hối hận ? Cậu chưa hề nghĩ tới việc nếu đưa Nhạc Di về bên mình, thì con tim của cô vẫn sẽ ở vên Hiểu Lăng, chỉ có Hiểu Lăng mà thôi.
Cậu nở nụ cười bi thương. Phải, vẫn là câu hỏi đó. Câu hỏi mà cậu đặt ra từ lúc gặp được cô
Tại sao yêu một người, lại đau khổ đến vậy ?
•••
2 năm sau
Một cô gái ngồi trên xe lăn trước cửa một ngôi nhà nhỏ màu tím. Cô dơ bàn tay nhỏ nhắn ra hứng những bông tuyết trắng muốt mềm mại đang rơi.
Mùa đông này, lạnh quá.
Cô đã chờ hai ngày, nhưng không thấy anh tới. Anh không tới, cô không biết phải làm gì ngoài hằng ngày đều ngồi ở cửa đợi anh.
Thông thường khi trời hửng tối, sẽ có một bàn tay nhẹ nhàng áp lên má cô, và sau đó là giọng nói ấm áp xua đi cái lạnh buốt của mùa đông.
Nhạc Di thở dài, anh lại không đến rồi. Không biết hai ngày nay anh làm gì, có khoẻ không.
Cô đang định trở vào nhà thì giọng nói quen thuộc đó vang lên.
“Di, đợi anh hả ?”
“Khương Duật ? !”
“Phải, anh đây. Hai ngày nay không đến được, nhớ anh không ?”
“Hai hôm nay anh đi đâu vậy ?”
“Công ty có việc. Em sao rồi ? Sao lại ngồi ngoài trời thế này ? Có biết là sẽ rất dễ bị cảm lạnh không hả ?”
Anh đẩy xe đưa cô vào nhà, cô cứ luyên thuyên kể về cuộc sống của mình thật nhàm chán khi không có anh.
“Người đó sao rồi ?”
Nụ cười trên môi anh cứng đờ.
“Con trai họ đã được 2 tuổi, cuộc sống cũng khá tốt.. Tiểu Mạc đang mang thai đứa con thứ 2..”
“Đủ rồi”

Nhạc Di cười nhẹ, cô không muốn nghe gì nữa. Khương Duật cũng im lặng.
“Gần đây em hay bị chảy máu cam nhiều hơn”
“Di..”
“Em biết, chắc không đến 10 ngày nữa..”
“Đừng nói nữa”
“Anh không định lấy vợ sao ?”
“Em mệt rồi đấy, nghỉ ngơi đi”
“Đã lâu rồi em không được nhìn thấy anh.. có lẽ em sắp quên đi cái bản mặt đáng ghét của anh rồi”
Cô bật cười, nhưng nước mắt lại rơi. Cô lấy tay bịt miệng, hai vai run bần bật. Khương Duật khẽ ôm lấy cô, anh dùng bàn tay vỗ về lưng cô. Con bé này, bao giờ cũng giả vờ mạnh mẽ là thế..
“Em đau lắm, tại sao chứ ? kiếp trước em đã gây ra điều gì mà kiếp này em lại phải trả giá đắt như vậy ? Khương Duật, em xin lỗi, đáng lẽ em không nên xuất hiện trên đời này, em chính là sao trổi. Em chỉ mang đến đau thương cho mọi người..”
“Anh không cho em nói bậy.. em chính là ánh sáng của mọi người. Em chính là bông hoa đẹp nhất thế giới này”
“Anh à.. bông hoa dù có đẹp đến đâu, tươi đến cỡ nào.. thì cũng sẽ có lúc phải tàn thôi..”
“Trong tim anh, em là mãi mãi”
Cô cứ thế khóc trong vòng tay anh, đến khi nước mắt khô cạn, cô mới ngủ thiếp đi.
Đã 2 năm rồi, anh chưa từng thấy cô yếu đuối như vậy
Đã 2 năm rồi, anh chưa thấy cô nhắc đến Hiểu Lăng
Đã 2 năm rồi, nụ cười ấy chưa bao giờ lại khắc khổ đến vậy
Đã 2 năm rồi, chưa bao giờ cô dám bật khóc trước mặt anh như một đứa trẻ..
Nhạc Di, tại sao lại tự hành hạ bản thân mình như vậy ?
Đang ngồi trông cô ngủ, bỗng chuông điện thoại anh reo lên..
“Alo ?”
“Khương Tổng, Nhạc Phu Nhân..”
“Bà ấy làm sao rồi ?”
“Bà ấy mất rồi..”

“Gì cơ ?”
Tiếng nói của cô làm anh giật mình, chiếc điện thoại trên tay cũng rơi xuống đất
“Cậu ấy vừa nói gì vậy ?”
“À.. không có gì. Cậu ấy nói Nhạc phu nhân làm mất tập hồ sơ..”
“Đừng nói dối em.. anh đang giấu em điều gì đúng không ?”
“Mẹ.. mất rồi..” Khương Duật cười, một giọt nước mắt rơi xuống đất, anh biết là cô không nhìn thấy.. nên anh mới dám khóc..
“Mẹ.. mẹ.. ?” cô nhíu mày như không tin vào lời anh nói. Mẹ làm sao có thể.. ?
“Nhạc Di, nghe anh nói đây.. em tên thật là Thái Tuyết Nhi, con gái của Thái Tuyết Minh..”
“Anh đừng có nói bậy, em là con của ba, mẹ, em là em gái của anh hai..”
“Đừng như vậy, nghe anh nói. 25 năm trước, TTM sinh ra em tại bệnh viện, năm đó một tổ chức trong thế giới ngầm có ân oán với TTM, đã định nhằm vào em. Mẹ biết chuyện, đã âm thầm đưa em đi. TTM và ba đã tưởng mẹ đem lòng hận thù mà sát hại em..”
“Nên bà ấy đã quay lại trả thù ?”
“Đúng vậy.”
“Không thể nào..”
Quay đi quay lại, thì cô vẫn không phải con của mẹ..
Quay đi quay lại, thì cô vẫn không phải Nhạc Di..
Mẹ, con phải chấp nhận sự thật này ra sao đây ?
“Anh phải về”
“Em cũng đi”
“Không được.”
“Khương Duật, coi như em xin anh..”
“Anh xin lỗi, nhưng lần này không được. Anh sẽ quay lại sớm”
Anh vội vã bước đi, bỏ lại cô thẫn thờ trong nhà. Cô bắt đầu khóc, dần dần càng to, tiếng khóc vang vọng cả căn nhà, một khung cảnh khiến những ai nhìn vào cũng cảm thấy nhói lòng..
Anh hai, và cả mẹ đều bỏ cô mà đi.. hai người đều bỏ lại cô ở cái thế giới đầy những tổn thương này..

Nhạc Vấn Hiên sau khi lo hậu sự cho Nhạc phu nhân đã quay lại bên TTM, ông cũng đã biết hết sự thật.
Chỉ là, ông không thể nói cho TTM biết, vì bà ấy đã lâm bệnh nặng, đang nằm hôn mê trong bệnh viện.
Có lẽ vì những áp lực về sai lầm mình đã gây ra..
Bao giờ cũng thế, ai rồi cũng sẽ phải trả giá cho những việc mình đã làm..


“Hiểu Lăng.” Tiểu Mạc mỉm cười rạng rỡ, bế Hạo Thiên tới gần anh.
“Trời bên ngoài đang rất lạnh. Em ra đây làm gì ?”
“Em chỉ là muốn anh cùng em nghĩ tên cho..”
“Thiên Di, em thấy thế nào ?”
Một chữ “Di” như con dao găm đâm thẳng vào tim đen của Tiểu Mạc khiến cô chột dạ.
Đã hai năm trôi qua không gặp Nhạc Di, nhưng hễ cứ ai nhắc đến cô ấy, cô lại lo sợ.
Sống trong sự căng thẳng lo sợ, trong lòng cô đã sớm nhận ra rằng hạnh phúc này sẽ có một ngày chấm dứt.
Cô thầm mong Hiểu Lăng sẽ không bao giờ nhớ lại những kí ức trước kia. Cuộc sống hiện tại với cô đã là quá tuyệt vời.
Cô luôn ích kỉ là thế, nhưng cũng chỉ vì không muốn mất đi anh. Gia đình bé nhỏ của cô, cô không biết liệu nó còn có thể tiếp tục không..
Nhiều lần suy ngẫm về tất cả mọi chuyện, bản thân cô tự thấy mình có lỗi với Nhạc Di, thật nhiều..
Nhưng mọi chuyện đã đi quá xa rồi.. cô không thể nói ra điều gì nữa..
Nhạc Di, hãy tha thứ cho sự ích kỉ và mù quáng của một người chỉ biết đến bản thân như tôi..
Không thấy Tiểu Mạc trả lời. Hiểu Lăng mỉm cười chạm tay vào cô khiến cô giật nảy mình
“Em sao vậy ? Cảm lạnh rồi đúng không ?”
“À.. em, em không sao..”
“Thôi em vào nhà đi, chuyện này tính sau cũng được”
Hiểu Lăng nhẹ nhàng xoay người Tiểu Mạc, đưa cô vào trong nhà rồi lên phòng làm việc..
Anh cầm trên tay điếu thuốc, mờ ảo nhìn về phía trước. Dạo gần đây anh hay mơ thấy một cô gái kì lạ, hễ cô ấy nhìn thấy anh là lại bật khóc. Một cô gái gầy gò xanh xao, nhưng khuôn mặt vẫn rất xinh đẹp, đẹp động lòng người, mặc chiếc váy trắng nhuốm đầy máu tươi.. “Lăng, em là Di, là vợ của anh”.. cô ấy tên là Di ?!
Cánh cửa phòng bật mở, Khương Duật bước vào. Thấy anh, Hiểu Lăng nhanh tay dập thuốc.
“Cậu bắt đầu hút thuốc từ khi nào vậy ?”
“Có chuyện gì sao ?”
“Cậu đã nhớ ra gì chưa?”
“Nhớ gì là nhớ gì ?”
“Hằng ngày Nhạc Di vẫn đợi tin tức từ cậu. Nếu có thể, hãy đến thăm cô ấy một lần.. cô ấy..”
“Cô ta làm gì không liên quan đến tôi..”
“Được, tôi cũng không ép cậu. Chỉ là, sau này nhất định cậu sẽ hối hận. Hãy nhớ đến một người con gái, đã làm tất cả, đã hi sinh hạnh phúc của mình vì cậu mà không hề than vãn điều gì.. hãy nhớ đến một người con gái tên Nhạc Di.”

Thời tiết càng ngày càng lạnh, cô cũng không thể ngồi trên xe lăn đợi Khương Duật từng ngày nữa.
Nhạc Di bây giờ như một cái xác không hồn. Dạo gần đây cô liên tục bị chảy máu cam. Đầu cũng đau kịch liệt, có lần đau đến nỗi ngất đi.
Nằm trong lòng Khương Duật, cô nở nụ cười yếu ớt, nhưng cũng thật xinh đẹp.
“Dạo này… lạnh.. thật đấy”
“Em đói không ?”
“Không. .. Cứ yên… vậy đi, .. em thấy ấm..”
“Nhạc Di..”
Trên môi vẫn duy trì nụ cười đó. Cô lấy từ dưới gối ra một bức thư. Bàn tay lạnh ngắt đặt nhẹ tấm thư vào tay anh.
“Khi … em đi .. rồi, nhớ đưa nó.. cho Hiểu Lăng..”
Nhận lấy bức thư, anh cẩn thận nhét nó vào túi áo.
“Anh biết rồi, anh sẽ đưa”
“Thời.. thời gian qua.. cảm ơn anh…”
“Ngốc, cảm ơn gì chứ ? Anh mới phải cảm ơn em..”
“Em.. sắp không được rồi.. em buồn ngủ quá..”
“Ừ. Ngủ đi. Hãy ngủ một giấc thật say.. để quên hết đi những tổn thương, những đau khổ mà em đã phải chịu đựng..”
“Duật.. chúc anh.. hạnh phúc.. nếu có thể.. hãy để em được chôn cạnh mẹ.. và anh hai..”
“Anh biết rồi..”
Nụ cười trên môi cô vụt tắt, bàn tay nhỏ bé buông thõng trên không trung. Cùng với một dòng nước mắt chảy dài..
Ngoài trời, tuyết vẫn bắt đầu rơi, lớp tuyết càng lúc càng dày, như để che lấp đi dấu chân của một cô gái, đang mỉm cười nhìn lại người con trai trong nhà.. rồi cô bước đi, thật nhẹ nhàng..
“Nhạc Di, anh yêu em..”
Một giọt nước mắt chảy xuống bàn tay lạnh ngắt đó, anh nắm chặt lấy bàn tay cô áp lên má mình. Lần đầu tiên anh bật khóc như một đứa trẻ.
Nhạc Di, yên nghỉ nhé ? Nơi đây, toàn mang đến đau khổ cho em, vậy thì hãy đến một nơi nào đó, khiến em vui vẻ, hạnh phúc..
Nếu có thể.. hãy xóa kiếp này khỏi trí nhớ của em.. xóa hết..
°°°
Sau khi đã đưa cô về thành phố, làm theo nguyện vọng của cô, Khương Duật đến tìm Hiểu Lăng.
Lúc này, Hiểu Lăng đang ngồi thơ thẩn ở trong phòng làm việc. Khương Duật tới gần, để bức thư trên bàn.
Chưa kịp nhìn bức thư, Hiểu Lăng chạy đến nắm lấy cổ áo của Khương Duật, khó nhọc gằn từng chữ
“Nhạc Di, cô ấy đâu rồi”
“Cậu đã nhớ rồi sao ?”
“Tôi hỏi Nhạc Di đâu”
Anh như gầm vào tai Khương Duật, lúc này Khương Duật mới để ý hốc mắt đỏ hoe cùng giọng nói khàn khàn của anh
“Cô ấy mất từ một tuần trước rồi”
Bàn tay chợt nới lỏng, Hiểu Lăng loạng choạng đứng không vững.
“Sao .. sao có thể. Đừng nói dối tôi. Anh giấu cô ấy ở đâu rồi ?”
“Cậu không biết chuyện cô ấy có một khối u ác tính ở não ?”
“Khối.. khối u ?”
“Đáng lẽ Nhạc Di, cô ấy cũng có một gia đình hạnh phúc. Nếu như cậu không dẫn Tiểu Mạc về nhà ! Cô ấy đã không thể làm mẹ sau lần sảy thai mà chính cậu gây ra”.
Hiểu Lăng chống một tay vào bàn, một tay xoa thái dương. Cậu nhíu mày lắc đầu. Cười lớn
“Không thể đâu..”
“Tin hay không tùy cậu. Ngay từ đầu cậu không xứng đáng được ở bên cô ấy..”
Khương Duật bước ra ngoài. Hiểu Lăng giật lấy bức thư ở trên bàn. Dở ra đọc.. mọi thứ trước mắt như lu mờ đi.. một giọt, rồi hai giọt rơi xuống, thấm nhòe một mảng giấy..
•••

Từ Hiểu Lăng. Có lẽ khi anh nhận được bức thư này, thì cũng là lúc em đã không còn trên thế giới này nữa rồi.
Anh biết điều hạnh phúc nhất mà em từng có là gì không ? Là lúc em mặc chiếc váy cưới tinh khôi bước vào lễ đường, tay trong tay với anh.
Anh biết em đã cười nhiều đến thế nào không ? Em cười vì hạnh phúc, vì người trong lễ đường, mặc bộ âu phục chú rể, là anh – Từ Hiểu Lăng, người con trai mà em yêu nhất cuộc đời này..
Đã có những lần em dặn mình phải quên được anh. Nhưng không thể, em không biết bản thân mình đã yêu anh nhiều đến thế nào, nhiều đến nỗi em chỉ dám đứng sau lưng anh lặng lẽ khóc, em không muốn mất anh.
Em thật ích kỉ đúng không ? Có lẽ Tiểu Mạc nói đúng, em chính là người thứ ba. Và người thứ ba thì sẽ không bao giờ có được một hạnh phúc trọn vẹn.
Anh luôn làm mọi cách khiến em vui vẻ, nhưng đổi lại chỉ được thái độ lạnh nhạt của em, không phải vì em hết yêu anh rồi, mà là em không biết mình nên đối mặt với anh thế nào.
Những ngày trước, khi còn là Khả Vi, em đã ước ao vòng tay ấm áp của anh đến nhường nào, thì bây giờ, em lại càng sợ, sợ rằng hạnh phúc này chỉ là hư không, sợ rằng em không bắt kịp, sợ rằng chỉ sẩy một nhịp thôi, em sẽ mất anh mãi mãi.
Nhưng anh à, anh có biết em đã phải chịu bao nhiêu tổn thương không ? Yêu anh, có lẽ ngay từ đầu em đã sai, sai khi mù quáng, sai khi tin vào cái gọi là hạnh phúc vĩnh cửu.
Em tưởng mình mạnh mẽ, nhưng không. Cứ hễ thấy anh với Tiểu Mạc ở cạnh nhau, lòng em lại dấy lên sự bất an vô cùng.
Có phải em quá nhu nhược, chỉ biết đứng nhìn anh bị người khác cướp đi ?
Anh đã từng trải qua cái cảm giác đau đến thấu xương chưa ? Anh có hiểu cái cảm giác khi thấy người mình yêu ân cần dịu dàng với người phụ nữ khác chưa ? Anh có hiểu cảm giác của một người vợ khi người chồng của mình có con riêng, sau đó lại đưa tình cũ về nhà chăm sóc, anh có hiểu cảm giác của em không ?
Đau lắm anh à, em thực sự gục ngã rồi đấy..
Em cứ nghĩ mình chính là người phụ nữ duy nhất cũng như là người cuối cùng trong cuộc đời anh..
Nhưng rồi bây giờ em lại tự cười chính bản thân mình ngu ngốc.. thực sự ngu ngốc..
Người ta nói yêu, chỉ cần người ấy được hạnh phúc là đủ.. nhưng không, em không thể nào chấp nhận được việc anh hạnh phúc bên một người phụ nữ khác không phải em..
Nếu có kiếp sau, em vẫn muốn được yêu anh, được bên anh, được làm cô dâu của anh thêm một lần nữa.
Cho dù có phải chịu đựng thêm nhiều đau đớn tổn thương hơn đi chăng nữa..
Chỉ cần anh biết một điều, anh chính là tất cả của em..
Tạm biệt anh, người em từng yêu hơn cả mạng sống của mình..
•••
Hiểu Lăng vò nát bức thư trong tay. Trong anh là nỗi ân hận đến tột cùng..
Nhạc Di, anh sai rồi, về lại với anh đi..
Nhạc Di, anh sai rồi, anh xin lỗi..
Hiểu Lăng vội vàng chạy xuống gara, anh phóng xe đi trong sự ngỡ ngàng của nhân viên.
Anh cũng không biết mình đi đâu nữa.. chỉ biết khi đến nơi, chính là phần mộ của cô, Nhạc Phu Nhân, Hạ Lam và Nhạc Vấn Thiên nằm ngay cạnh nhau..
Anh thẫn thờ bước đến bên mộ cô, trong bia đá, vẫn là nụ cười trong sáng hồn nhiên ấy, nhưng cớ sao anh thấy đau khổ đến vậy.
Cảm giác như cả bầu trời sụp đổ. Anh biết chắc cô hận anh lắm, chắc cô ghét anh lắm
Anh thậm chí không biết đến sự hiện diện của đứa bé trong bụng cô, không hề biết cô có một khối u ác tính, cũng không biết chính mình đã cướp đi thiên chức làm mẹ của cô..
Bản thân thì hạnh phúc với một gia đình khác, trong khi cô lại không thể nhìn thấy được gì nữa..
Anh không biết mình đã ngu ngốc đến mức nào khi đánh mất cô..
Hiểu Lăng bật khóc, anh không thể chịu dựng được khi anh nghĩ lại những kỉ niệm của cả hai
Một thân hình gầy gò nhưng rất nhanh nhẹn, một cô gái nhỏ nhắn với nụ cười ngọt ngào..
Nhạc Di, kiếp này anh nợ em..
Những bông tuyết rơi nhẹ nhàng xuống mặt đất, hình ảnh một cô gái đứng cạnh anh, cô gái ấy cũng khóc. Những giọt nước mắt long lanh tựa pha lê rơi xuống đất, vỡ tan..
Kết thúc một câu chuyện tình buồn, cũng là kết thúc một cuộc đời mang đầy bi thương..
Nếu đã không đem đến cho nhau những hạnh phúc, thì đừng ép nhau phải chịu những tổn thương..
Cả cuộc đời này, em dành hết thanh xuân của mình cho anh..
Cả cuộc đời này, em chấp nhận những đau thương để anh có được hạnh phúc.
Thanh xuân của em, chỉ có nghĩa khi nó chính là anh..!
👑HOÀN👑

Nguồn: Lãnh Thiên Tuyết

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×