Truyện

Thanh Xuân

Wattpad: babysua
THANH XUÂN.
Chương 12.
Xe vừa dừng lăn bánh , từ trong xe đã thấy bóng dáng của một người phụ nữ diễm lệ đang đứng trước cổng rồi.

-” Mẹ nuôi !!! ” Ái Ái cười tít mắt xuống xe liền chạy đến ôm người phụ nữ đang đứng đó, không ai khác chính là mẹ cô , Khúc Ánh My.
Khúc Ánh My nhìn Ái Ái vài phần ngạc nhiên kèm vài phần yêu chiều, dùng tay khẽ gõ trán Ái Ái .
-” Tiểu yêu này , đi lâu như vậy vẫn còn nhớ đến người mẹ nuôi này à ? ” . Giọng bà đầy trách cứ , mà miệng cứ cười mãi không thôi .
Ái Ái nhìn bà trông có vẻ hơi gầy đi mà đau lòng:
-” Mẹ nuôi sao mẹ lại ốm thế ?, chỉ mấy tháng không gặp thôi mà .”
-” Haha… mẹ nuôi đang giảm cân nha .”
Ái Ái chu môi :
-” Không được đâu , mẹ đã ốm thế này rồi , không nên giảm cân làm gì .”
Bà vuốt tóc Ái Ái nhẹ nói :
-” Được rồi được rồi , mau vào nhà đi kẻo lạnh .”
Nói xong bà liền kéo Ái Ái đi vào trong, bỏ mặc đứa con gái ruột mình đứng đó bơ vơ nhìn họ yêu thương nhau.
Hải Anh cảm giác cô giống như được mẹ nhặt ở ngoài cống về không có một chút yêu thương , không một chút địa vị nào trong lòng mẹ , còn Ái Ái mới là con ruột của mẹ , đau lòng khôn nguôi mà lũi thũi đi vào nhà .
Đi vào đến cửa thì *góc nghiên thần thánh * của người đàng ông đang ngồi trên sôpha đọc báo đập thẳng vào mắt mọi người .
Ông không ngẩn mặt lên mà hỏi :
-” Anh Anh về rồi đấy à ?”
-” Vâng , ông xem xem nó còn dẫn ai về đây nè !?”. Bà cười nói.
Bố cô ngẩn đầu lên thấy Ái Ái ánh mắt thoát vẻ uy nghiêm vừa rồi nhanh chóng được thay thế bằng ánh mắt ngạc nhiên .
Ông đặt tờ báo lên bàn nói :
-” Ồh… Ái Ái đã về rồi đấy à ?”
Ái Ái lễ phép chào lại :
-” Vâng con về rồi thưa bố a~ ”
Ông cười hài lòng khi nghe Ái Ái gọi mình là bố :
-” haha…ừm , về thì tốt rồi .”
Ông đương nhiên biết hoàn cảnh của Ái Ái , nên rất yêu thương cô . Lúc Ái Ái đi ông cũng sợ Ái Ai sẽ bị ủy khuất dưới tay bố mẹ ruột của mình , tuy lo lắng cho Ái Ái nhưng ông không thể nhúng tay vào chuyện gia định của con bé được …
Khúc Ánh My thúc giục Ái Ái :
-” Được rồi con mau lên phòng Hải Anh tắm rửa thay đồ rồi xuống ăn tối ha .” Bà Khúc vỗ vỗ vai Ái Ái không đợi Ái Ái trả lời mà nhìn cô nói :
-” Hải Anh con ngơ gì vậy , mau dẫn Tiểu Ái lên tắm rửa đi , mẹ tranh thủ làm ít món cho hai đứa .”
-” Vâng ạ ! ” . Cô rũ đáp , rồi ẵm cục lông trắng trên tay cùng với Ái Ái lên phòng .
Mẹ bây giờ đã xem cô như cô bé lọ lem rồi ư ? , Ái Ái đến nhà lại bắt cô hầu hạ cả tắm rửa =.= .
Có phải đến căn nhà này lần đầu đâu , cũng đâu phải lần đầu qua đêm ? =.=
Được rồi , xem như là cô đang ganh tỵ vậy .=.=
Cô ngồi trên giường đợi Ái Ái tắm xong, thích thú nhìn tiểu Bạch dưới nền đầy lạ lẫm quan sát nơi ở mới , rồi lại cọ cọ vào chân cô , bộ lông của tiểu Bạch đầy mềm mại .
-” Meow ..meow .. meow ..”
Cô khum người xuống vuốt cổ tiểu Bạch thì thào :
-” Sao ? Đói rồi hả ? Để chị lấy đồ ăn cho em nha ? .”
Như hiểu được ,tiểu Bạch quắt đuôi đi theo sau cô giống như một cái đuôi que quẩy , cute hết sức.
-” Meow …Meow .”
Cô xoa đầu nó :
-” Ngoan … đợi chị xíu nè .”
Xong cô liền nhanh chong kiếm đồ ăn cho nó trong đống đồ kia …
Đổ ít sữa và pate cho tiểu Bạch rồi cô trở lại giường quan sát tiểu Bạch đang ăn vô cùng ngoan ngoãn.
-” Chắc em đói lắm rồi ha ? Thương ghê ấy , tội em thật nha , haizz người chủ thật vô trách nhiệm mà “.

***********************

Diệp Hy vừa từ công ty trở về , cả người đầy mệt mỏi ngả phịch xuống sôfa rộng lớn . Hai mắt nhắm nghiền lại, trong đầu tự động nhớ đến cảnh Hải Anh bế Tiêu Tinh lên xe như đúng kế hoạch của mình ,khóe môi nhếch lên một đường con tuyệt mĩ , hoàn hảo đến xuất sắc .
Tay rắn chắc xoa xoa mày đẹp đang nhíu lại.
Một thân ảnh nhỏ nhắn ở phía sau đang dở trò :
-” Hùuuu … ca hết hồn chưa? Haha .”
-“…”
Mặc sự im lặng của Diệp Hy , Diệp Nhi không ngại thoăng thoắt cái miệng nhỏ của mình .
-” Ca… ca biết gì không , em vừa phát hiện ra một điều cực kì cực kì trùng hợp kinh nha , chắc chắn ca sẽ muốn biết .”
-” Hửm ? “
-” Cô gái ngốc nghếch lúc sáng đó…” . Diệp Nhi nói nửa đoạn rồi dừng lại làm ra vẻ huyền bí .
Diệp Hy mày đẹp vừa giãn ra lại nhanh chóng nhíu lại , không vội lên tiếng mà mở mắt lạnh giá nhìn Diệp Nhi chờ đợi cô nói tiếp .
Diệp Nhi đối với sự lạnh lùng của ca ca mình đã quên rồi , nên vẫn mặc kệ mà luyên thuyên .
-” Cô ta … lại học cùng trường với em đấy không những thế mà còn ngay lớp bên cạnh nữa chứ haha , cô ta nhìn có vẻ ngu ngốc mà lại nhanh chóng câu dẫn trai phết ra chứ mà lại là hàng cực phẩm ngất ngây luôn .”
Diệp Nhi mãi nói mà không để ý đến sắt mặt sa sầm của Diệp Hy , ánh mắt đã lạnh đến âm độ .
Câu dẫn trai ? Em được lắm , mới gặp lại mà chưa gì đã có người kể tội của em với tôi rồi .
Anh lạnh lùng nói :
-” Mau lên phòng ngủ đi .!”
Không để ý đến Diệp Nhi mà anh bỏ lên phòng ngay lập tức .
-” Này … này ca ca … hừ đáng ghét … người ta chưa chơi đã gì hết đã bắt đi ngủ .”
Diệp Nhi vùng vẫy đi về phòng.

Phòng ngủ .

Mảng không gian tối tăm bao phủ lên thân ảnh cô độc , không khí xung quanh lạnh lẽo vô cùng , đang đứng ở ban công .

Diệp Hy , trên tay cầm ly rượu vang đưa lên môi nhấp nhẹ , mùi vị cay nồng vốn có của rượu tràn vào khuông họng làm tê liệt đi sự tỉnh táo của anh .

Ánh mắt Diệp Hy đặt vào dòng người qua lại tấp nập dưới con đường đủ mặt sắc lập lòe kia , có vẻ giường như rất chăm chú nhưng lơ đễnh trầm tư đến kì lại .

Trong đầu anh lại nhớ đến một kí ức vô cùng đẹp đẽ . Một bé gái với một cậu bé trai trạt tám chín tuổi , bé gái xinh xắn với chiếc đầm công chúa hồng đào tươi tắn. Miệng nhỏ chúng chím gọi mãi tên cậu bé .
-” Hy ca ca ơi ! Hy ca ca .”
………
*****
Thật muốn có nguồn động lực để viết tiếp v_v.

Nguồn: Sưu tầm bởi Khúc Linh

Khúc Linh
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×