Truyện

Phượng Khuynh – Phần 1

Ta tìm mọi cách để thoát khỏi luân hồi, chờ đợi ngàn năm, cô độc ngàn năm. Chỉ mong tìm được kiếp sau của ngươi, để tiếp tục bảo hộ ngươi.
Ta đứng trên cao, thay ngươi bảo vệ loài người, chỉ vì ngươi mong chúng sanh an lạc.
Rõ ràng là kí ức của hai người, nhưng chỉ có một mình ta nhớ rõ.
Ngươi từng nói sẽ cùng ta đi đến thiên hoang địa lão
Nhưng giờ chỉ có mình ta nhìn lấy thương hải tang điền.

Tiên giới không tác hợp cho ta và ngươi
Thiên hạ không chúc phúc cho ta và ngươi
Một mình ta lấp bể dời non
Một mình ta xây Phù Sinh Cốc
Một mình ta cô độc ở đó
Đợi ngươi.

———————–

Giữa vạn dặm hồng hoang có một đóa hoa thất sắc, ngàn vạn năm hấp thụ linh khí, tu thành hình người, xin đẹp tuyệt luân. Tuy nhiên bởi vì mảnh đất khô cằn nơi đóa hoa thất sắc mọc lên lại nằm trong Tử Địa_là thánh địa của Ma giáo, vì thế toàn thân nàng đều mang hơi thở âm u. Nàng tên Phượng Khuynh.

Phượng Khuynh một mình đi lại chênh vênh, cuối cùng đi đến một vách núi cheo leo sừng sững, trên đó có một trận đồ phức tạp cổ quái. Những vách núi bên cạnh cũng có trận pháp, nhưng nhỏ hơn, giống như yểm trợ trận pháp trung tâm. Một u hồn nói cho nàng biết, đó là phong ấn của Thần tộc, phong ấn Ma giáo đã bốn ngàn năm. Phượng Khuynh tịch mịch mấy vạn năm, dĩ nhiên muốn thoát ra ngoài nhìn ngắm thế gian rộng lớn. Nhưng sức nàng không đủ phá hủy phong ấn, thế là u hồn đi tập hợp các tiểu yêu, cùng nhau hợp sức.

Nhưng trận pháp của Thần tộc đâu phải nói phá liền phá. Phượng Khuynh cùng một đám tiểu yêu ầm ĩ nửa ngày trời chỉ có thể phá được cây cối xung quanh. Ồn ào kinh động khắp Tử Địa, khiến Ma Vương dẫn người đi xem thử.

Ma vương là một nam nhân cao lớn, mặc trường bào màu đen càng tôn lên vẻ lạnh lùng, mày kiếm sắc bén, ngay cả đôi mắt cũng ẩn hiện hơi thở tàn bạo. Hắn nhìn thấy một cô nương đứng trên cao chỉ đạo lũ tiểu yêu liền cảm thấy buồn cười. Đâu phải bọn họ chưa từng thử phá trận pháp, nhưng nếu có thể phá thì bọn họ đâu phải bị nhốt ở đây mấy ngàn năm.

– Các ngươi đang làm gì?

Giọng nói lạnh lùng vang lên, đám tiểu yêu nhất loạt quỳ xuống, cung kính nói: “Ma vương”

Tần Thiên gật đầu, đưa ánh mắt nhìn về phía Phượng Khuynh. Nàng ngẩn người, sau đó nói:

– Chúng ta đang phá phong ấn, ta muốn ra ngoài.

Tiểu cô nương giọng nói ngọt ngào, ánh mắt trong veo, nhưng lời nói ra lại rõ ràng kiên định. Tần Thiên cười khẽ:

– Mười mấy người tu vi đều trên một nghìn năm từng liên thủ phá trận nhưng không thành, một tiểu yêu như nàng làm sao phá được?

– Không thử làm sao biết, ta không tin trận này không phá được, ngươi chỉ mới tập hợp mười mấy người, ngươi thử tập hợp hai mươi mấy, ba mươi mấy, thậm chí tập hợp tất cả những người bị nhốt ở đây lại xem sao.

Tần Thiên nghe nàng nói, tuy có chút bốc đồng nhưng không phải là không có lý, thế là hắn quyết định triệu tập hết yêu ma bị nhốt trong tử địa, chuẩn bị phá trận xông thẳng ra ngoài.

Hai ngày sau, Tần Thiên cũng tám hộ pháp ngồi bên trong trấn áp trận đồ, lại có một trăm yêu ma ngồi ở vòng ngoài, hai trăm yêu ma ngồi ở vòng tiếp theo, cứ thế nối liền. Hàng ngàn yêu ma bị nhốt ở đây suốt 4000 năm, khao khát tự do nên vô cùng hăng hái, tất cả đều tập trung toàn bộ sức mạnh, hướng về phía vách núi khắc trận đồ.

ĐÙNG..!!! ĐÙNG….!!! ĐÙNG….!

Tiếng động lớn làm rung chuyển đất trời, từ trên vách núi xuất hiện khe nứt, vô số ánh sáng bắn ra làm người ta không mở nổi mắt để nhìn. Cuối cùng, vách núi đổ xuống, kéo theo những vách núi sát bên, làm hiện ra một con đường rộng lớn.

– Làm được rồi, chúng ta tự do rồi, tự do rồi…!!!!!

Hàng ngàn yêu mà vui mừng gào thét, vang vọng khắp nơi. Tần Thiên dẫn đầu, những yêu ma khác ồ ạt đi theo. Nhưng không ngờ, vừa ra khỏi Tử Địa, thiên binh đang đứng chờ bọn họ. Tần Thiên cười lạnh:

– Tiêu Mộ, lâu rồi không gặp.

 

Nguồn: Sưu tầm bởi Phù Sinh Lão Lão

Phù Sinh Lão Lão
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×