Truyện

NGUYỆT NHAN TRUYỆN

1.Chương 1: Trọng sinh

Bên vách vực sâu vạn trượng, bạch y thiếu nữ, khuôn mặt tái nhợt ướt đẫm lệ. Sợ hãi nhìn đám hắc y nhân đang từng bước tiến lại gần

“Các người …. Các người … tha… tha cho ta.Chỉ cần…. chỉ cần tha cho ta. Các người .. muốn … gì … muốn gì ta … ta đều cho các người.” – Huyền Cẩm La sợ tới mức nói cũng không nên lời. Nàng cầu xin chúng như một kẻ ti tiện, thấp kém.

Đám hắc y nhân bỏ ngoài tai lời nói của nàng. Sát khí đằng đằng bức nàng phải lui về phía sau.

Huyền Cẩm La run rẩy kịch liệt, không tự chủ được sự sợ hãi của bản thân.

“Xoạt” nàng trượt chân mất điểm tựa mà ngã xuống vực.

_________________________________________________
Bạch Tịch Nhan chớp động mi mắt. Do không thích nghi kịp với ánh sáng, nàng hơi nheo mắt lại. Nàng cảm giác thân thể này như không phải của bản thân mình. Tay chân rã rời như muốn gãy ra từng đoạn, đau đớn vô cùng. Đầu óc choáng váng như muốn nổ tung.

Một cỗ kí ức không biết từ đâu xuất hiện trong đầu nàng.

Cái gì Huyền quốc?

Cái gì La Âm công chúa – Huyền Cẩm La?

Cái gì Nhiếp chính vương phi ngang ngược, hống hách, bốc đồng, mắt cao hơn đầu?

Bạch Tịch Nhan nhíu mày, chẳng hiểu có chuyện gì đang xảy ra. Nàng nhìn khắp nơi một lượt.

Đây là một cái sơn động nhỏ nằm dưới khe núi. Nơi nàng bị trọng thương phải ẩn náu dưới sự truy đuổi của đám sát thủ kia. Nhưng điều khiến nàng kinh hãi chính là hồng y nữ tử, tóc trắng như cước, kinh diễm tuyệt luân đang an tĩnh ngồi trong góc khuất bị bóng tối bao trùm.

Nàng cố hết sức gắng gượng ngồi dậy.

Nếu nữ tử kia là nàng, vậy nàng chết rồi sao? Hay đây chỉ là mơ? Bạch Tịch Nhan tự nhéo mình một cái thật mạnh, đau điếng cả người.

Không đúng! Đây không phải là mơ. Trong cuốn sách thượng cổ của Bạch gia có ghi chép lại. Còn người ta sau khi chết, hồn lìa khỏi xác nhưng sau đó lại có nhập vào xác của người khác. Từ đó mà sống lại, thừa hưởng cả kí ức lẫn tài hoa của người đó được gọi là “trọng sinh”.

Mà nàng chính là giống y như vậy. Trước kia nàng không tin, hiện tại đã tin vào truyền thuyết đó.

Nàng đến bên cạnh xác mình, trầm tư suy nghĩ. Một lát sau nàng đem thi thể của mình vào trong nhẫn không gian. Như có linh cảm rằng, vẫn có cách có thể giúp nàng trở về chính thể xác của mình nên nàng mới không hủy đi thi thể đó. Dù cơ hội có thấp đến mấy nàng cũng muốn thử.

Ông trời đã cho nàng 1 có hội sống dậy, vậy nàng sẽ hảo hảo sống tốt. Khiến kẻ muốn hại nàng sống không được chết cũng không xong.

Địch nhân của Huyền Cẩm La cũng là địch nhân của Bạch Tịch Nhan nàng. Nàng tất nhiên sẽ thay nàng ta báo thù.

“Này, ngươi nghe gì chưa?” – một đám dân thường túm tụm lại bàn tán. Một nữ phụ lên tiếng.

“Ngươi muốn đến La Âm công chúa chứ gì?” -Một người khác lên tiếng trả lời.

“Ân, nàng ta chết rất đáng! Bớt hại dân chúng. Lão thiên gia thật có mắt, không phụ lòng người a.” – một người đàn ông khác lại cười cười nói nói ,vẻ mặt vô cùng thống khoái.

“La Âm công chúa đó mặt cũng thật dày.Suốt ngày đeo bám nhiếp chính vương.”

“Phải nha anh tuấn kiệt xuất như nhiếp chính vương như thế nào lại để một người phàm tục như nàng ta vào mắt chứ?Khắp cả Đế Đô sợ chỉ có 1 mình Cơ tiểu thư – Cơ Khuynh Vũ mới xứng với ngày ấy.”

“Lại còn phải nói?Cơ tướng quân cầm kì thi họa, binh thư võ lược đều tình thông.Là bậc tài nữ hiếm có a!”

Bạch Tịch Nhan trên đường trở về nghe không ít lời bàn tán của dân chúng. Ai Ai cũng nghị luận về nàng.Đa phần là châm biếm, miệt thị.

Nàng cũng chả bận tâm, gấp gáp trở về phủ.

Vừa về đến nơi, liền gặp ngay thái giám bên cạnh hoàng thượng đến triệu kiến nàng vào cung.

Thật là phiền mà! Không cho nàng được nghỉ ngơi! Bạch Tịch Nhan chửi thề mấy câu, rồi theo thái giám kia tiến cung.

Kim Loan điện, một tiểu oa nhi tầm tám tuổi khoác long bào.Bên cạnh còn có một thiếu niên, một thân hắc bào.

Nàng đánh giá hắn từ đầu đến chân. Hắn lạnh lùng cụp mi mắt xuống , khinh thường không thèm nhìn nàng. Trong tiềm thức có chút dao động, kí ức mơ hồ cho nàng biết hắn là nhiếp chính vương. Người được tiên hoàng ban hôn cho nàng.

“Còn không mau quỳ xuống?” – Hắn lạnh giọng

Nàng vẫn đứng đó không có ý định hành lễ. Nhìn thẳng vào Lăng Tư Diễm. Khí thế ngút trời, bễ nghễ thiên hạ, kiêu ngạo mà lạnh nhạt.

Bạch đế của Bạch quốc lại phải quỳ trước vua của một nước nhỏ? Mơ a!

“Nhiếp chính vương không được vô lễ.Từ giờ ta miễn quỳ cho hoàng tỷ. Dù là ai cũng không phải quỳ!” – Giọng nam hài non nớt nhưng lại không giận mà uy.

Đây gọi là đang bảo hộ nàng sao?

Tiểu tử này cho nàng sự ấm áp của tình thâm mà lâu này nàng không có được.Là người đứng trên vị trí cửu ngũ chí tôn, cao cao tại thượng, quyền khuynh thiên hạ. Thì phải đánh đổi một cái giá rất lớn.

Không bằng hữu, không người thân.

Trong thế giới của nàng chỉ toàn màu đen của cái ác. Màu đỏ của máu tươi. Dẫm đạp lên thi thể mà sống.

Quyền lực chính là thứ tối cao nhất. Nhưng cũng là tội ác.Người đối nàng chỉ có quân với thần. Âm mưu, lợi dụng và nịnh nọt. Hoàn toàn không có tình!

Lăng Tư Diễm chau mày. Tiểu hoàng thượng xưa nay luôn cưng sủng Huyền Cẩm La, hắn biết ! Nhưng mà đến mức này thật khó có thể tưởng tượng, Huyền Cẩm La lại chán ghét hắn, hắn vẫn hướng nàng đối xử tốt?

“Hoàng thượng vạn vạn không được…. ” – hắn lên tiếng can giám.

“Có gì không được?” – Huyền Gia Lâm liếc mắt nhìn hắn -” chẳng lẽ ý chỉ của trẫm khanh cũng muốn kháng chỉ?” – Hắn đã sớm không vừa mắt nhiếp chính vương này. Năm lần bảy lượt khi dễ hoàng tỷ, chỉ tiếc hoàng tỷ lại một mực si mê hắn. Hoàng tỷ của hắn, tài đức vẹn toàn, cầm kì thi họa cái gì không thông?

“Vi thần không dám” – lời nói của hắn lại không giống với ánh mắt cùng giọng điệu khiêu khích kia.

“Hoàng tỷ, hôm nay mời tỷ cùng nhiếp chính vương đến đây là có việc muốn cùng hai người thương lượng.” – Huyền Gia Lâm không thèm nhìn hắn lấy một cái, quay người nhìn nàng.

Hắn muốn nói cái gì đại khái nàng đã phần nào hiểu.

“Ồ, không biết là có chuyện gì a?” – nàng tựa tiếu phi tiếu, vờ hỏi.

Huyền Gia Lâm ho khan vài tiếng ngập ngừng hồi lâu sau mới mở lời – ” chuyện là thế này. Nhiếp chính vương, ngài ấy đã có ý trung nhân rồi.”

“Cho nên..?” – nàng cũng bình thản đáp lại – ” Muốn hủy hôn?” – khóe môi nàng nhếch lên nụ cười hình bán nguyệt.

Hừ, tốt lắm! Dù hắn không nói, thì nàng cũng sẽ tìm tới mà thoái hôn. Nếu đã vậy, nhân cơ hội này giải quyết luôn một thể đi.

“Hoàng tỷ” – hắn hoảng hốt. Hoàng tỷ ai mộ nhiếp chính vương như vậy nhất định sẽ khôg đồng ý. Nếu nàng đã không đồng ý hắn cũng không ép buộc.

Bạch Tịch Nhan bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng trong lòng đã không nhịn được mà dậy sóng. Tiểu oa nhi này, đến gay cả nhiếp chính vương còn không kiêng kị, lại đi kiêng kị nàng? Một là hắn đối nàng thực sự là tỷ tỷ tình thâm, hai là còn có ẩn tình gì đó mà nàng không biết!

Huyền quốc nói là Huyền gia tọa vị đế vương, không bằng nói là Lăng gia nắm quyền đi cho rồi. Từ sau khi tiên đế qua đời, đương kim hoàng thượng đăng cơ, tuổi còn quá nhỏ. Triều chính đều do một tay Lăng Tư Diễm quản thúc, mặc hắn hô phong hoán vũ, coi hoàng tộc chả ra gì!

“Hoàng thượng cùng nhiếp chính vương nên biết, đối với nữ tử hủy hôn mà nói mất mặt cỡ nào. Sợ rằng sau này khó mà gả đi.” – nàng không nặng không nhẹ mà nói, trong lời nói lại có vài tia châm chọc, không rõ ý tứ.

Lăng Tư Diễm nhìn nàng, ánh mắt như muốn băm nàng thành vạn đoạn. Hôm nay nếu như nàng không đồng ý, hắn sẽ không ngại mà dấy binh tạo phản. Khiến nàng hối hận vì hành động ngu xuẩn của bản thân.

“Ta sẽ không đồng ý với yêu cầu của nhiếp chính vương…” – nàng nhìn hắn, ánh mắt lạnh nhạt cùng khinh bỉ – ” muốn hủy hôn cũng là ta tới hủy. Hắn không xứng!” – khí phách mà oai nghiêm, tự tôn hết thảy đều chỉ trong một câu nói.

Lăng Tư Diễm sững sờ, không ngờ nàng sẽ nói ra những lời này. Lăng Tư Diễm khó chịu. Từ trước đến nay, chưa có nữ nhân nào dám ngông cuồng ,hống hách trước mặt hắn, trừ Cơ Khuynh Vũ ra không ai như vậy. Nhất là đối với một cái Huyền Cẩm La luôn bám đuôi theo sau hắn, mặc cho hắn chán ghét nàng, nàng vẫn cứ bám lấy hắn. Thế nhưng hôm nay tự nhiên lại lạnh nhạt với hắn, chẳng lẽ là do ngã nên thông minh ra?

Huyền Gia Lâm cũng không kém nhưng hắn lại cảm thấy kinh hỉ vì quyết định của nàng. Từ bỏ Lăng Tư Diễm là một việc tốt đối với nàng.

“Nhiếp chính vương đã có ý trung nhân, Cẩm La cũng lấy làm mừng thay. Ta không muốn chia rẽ uyên ương, để người người trong thiên hạ phỉ nhổ, vậy nên liền tác thành cho hai người các ngươi vậy.” – Bạch Tịch Nhan bày ra bộ dáng, “ta là người tốt” khiến người ta muốn đánh. – ” hoàng thượng nếu không còn chuyện gì vậy ta hồi phủ được chứ?”

“Hảo, người đâu mau đưa hoàng tỷ hồi phủ” – hắn vui đến không nói nên lời.

“Khoan đã!” – Lăng Tư Diễm lạnh lùng lên tiếng ngăn cản. – ” nếu như hôm nay hủy hôn, ngày sau e là công chúa sẽ rất khó gả.”

Bạch Tịch Nhan quay đầu lại, không nhìn hắn. Lại định giờ trò tính kế nàng? Lăng Tư Diễm này thật nham hiểm. Còn biết đến nàng khó gả? Vậy vì gì mà hủy hôn? Mẹ nó, khốn nạn!

“Vậy ý của nhiếp chính vương định thế nào?” – Huyền Gia Lâm nhíu mày.Ngươi còn có lương tâm như vậy sao? E là chẳng có cái gì tốt đẹp cả.

“Tứ hôn cho nàng cùng Nam Xương Vương đi. Cả hai trai tài gái sắc, chính là tuyệt phối .” – Lăng Tư Diễm trong lòng cười lạnh.

Huyền Cẩm La, hôm nay ngươi không muốn cũng phải gả! Có trách thì trách ai bảo ngươi là người của Huyền gia. Nếu đã là người Huyền gia, một người hắn cũng không bỏ qua!

Huyền Gia Lâm tức đến run rẩy, nghiến răng ken két, đứng bật dậy đập bàn, hét lớn – “Lăng Tư Diễm, ngươi điên rồi sao? Nam Xương vương là người như nào, chả lẽ ngươi không rõ? Tứ hôn nàng cùng hắn khác nào đem nàng vào chỗ chết?”

Bạch Tịch Nhan giật mình. Tiểu hài tử này, còn nhỏ tuổi như vậy lại có khí chất vương giả? Khi thế bức người, thật khiến người ta kinh sợ.

“Vậy người muốn tứ hôn nàng cùng ai? Có ai sẽ thú nàng?” – hắn cười nhạt, cũng kính nhưng lời nói lại khác biệt, giống như đang… uy hiếp hoàng thượng!

“Được rồi các ngươi không cần bàn cãi nữa! Gả cho Nam Xương vương? Được thôi, ta gả!” – nàng lắc đầu, không muốn nghe bọn họ tranh cãi nữa, cũng càng không muốn ở lại đây thêm , liền xen ngang – ” vẫn là tốt hơn một số người nào đó, tâm địa hiểm độc.”

“Nhưng mà hoàng tỷ Nam Xương vương thật sự rất đáng sợ a.” – hắn chấn tĩnh lại, bi thương nhìn nàng, ai oán nói.

Chết cũng không sợ sao? Huyền Cẩm La không giống với Huyền Cẩm La trước kia, như thể đã biến thành một người khác. Lạnh nhạt ,hờ hững, khí phách vương giả vô cùng bức người.

Nàng giương đôi mắt phượng lên nhìn hắn. Ánh mắt sắc bén, không chút vẩn đục, tĩnh lặng như đáy hồ không chút gợn sóng. Khiến hắn không cách nào để thấu!

Nam Xương vương thì thế nào? Chẳng qua cũng là chiến thần mười lăm tuổi thành danh, trăm trận trăm thắng sao?

Nàng cũng danh xưng là chiến thần, năm đó giăng lưới, chỉ trong một đêm dẹp yên phản loạn, huyết tẩy Bạch quốc, một thân đầy máu bước lên vị trí cửu ngũ trí tôn, một trận thành danh khiến tứ phương nghe tên mà khiếp sợ.

Thế nên dù trên chiến trường có đối đầu nàng cũng không sợ thua !

Còn Lăng Tư Diễm, rốt cuộc Huyền Cẩm La đã đắc tội gì với ngươi mà phải bức nàng đến chết mời chịu thôi? Thích một người cũng là có tội?

Lăng Tư Diễm đã đạt được ý muốn liền lập tức rời đi. Chỉ còn lại nàng cùng Huyền Gia Lâm. Mãi đến khuya nàng mới trở về, không phải nàng muốn ở lại mà do tên tiểu hoàng đế kia vì lo lắng cho tỷ tỷ mà nửa ngày trời không cho nàng về, hết nhào vào lòng nàng khóc lớn một trận, nói những lời quan tâm. Sau đó lại truyền thái y đến bắt mặt cho nàng, rồi lại bắt nàng ăn một đống thứ để tẩm bổ.

Nàng dở khóc dở cười.

2. Chương 2
 
.
Rất nhanh chuyện của nàng đã được chuyền đi khắp kinh thành, từ các tửu lầu đến khách điếm, từ ngoài chợ cho đến các ngóc ngách của kinh thành đều châu đầu nghé tai chuyện của nàng, thậm chí đến cả các sòng bạc lớn nhỏ trong kinh thành cũng đem chuyện của nàng ra đánh cược. Cứ thế một truyền mười mười chuyền trăm, cũng không biết họ đã nói thành cái dạng gì nữa, có được mấy phần là thật, mấy phần là giả.
 
.
Phủ công chúa bên ngoài một mảng tĩnh lặng, không giống với vương tôn quý tộc có tiểu thư khuê các chuẩn bị xuất giá mà đánh chống khua chiêng.
 
.
Bên trong đại sảnh, các cung nữ đứng sếp thành hàng. Bạch Tịch Nhan nghiêng đầu chán ghét nhìn bọn họ. Một vị ma ma tổng quản được hoàng thượng phái tới đang huyên thuyên nói với nàng mấy cái vấn đề nàng hoàn toàn không hiểu. Nói cách khác là không để lọt một từ nào . Nàng thỉnh thoảng chỉ nhẹ gật đầu một cái coi như đáp lời.
 
.
” Công chúa, người xem đầy đều là cống phẩm, tơ tằm đều là loại thượng hàng” – Bà ta lật lật mấy bộ hỉ phục, thỉnh thoảng lại giơ đến trước mặt nàng.
 
.
Nàng cảm thấy nếu như còn ở lại đây thêm bản thân sẽ phát điên mà giết người, liền đặt tách trà xuồng mà dứt khoát rời đi.
 
.
” Công chúa, người định đi đâu? Người … người còn chưa chọn…..” – bà ta ngăn nàng lại,lôi lôi kéo kéo nàng. Như không biết mình đã làm phật ý nàng ở chỗ nào, mới khiến nàng bỏ đi? Bạch Tịch Nhan trừng mắt nhìn bà ta – ” Buông tay!” – nàng không giận mà uy, khiến người ta không thể làm trái. Lý ma ma mặt tái đi vôi buông nàng ra. Nàng sải bước ra ngoài.
 
.
“Vậy hỉ phục…?” – Lý ma ma kia có vài phần kiêng dè đối với nàng, nếu như làm phật ý nàng thì sợ rằng đầu bà ta khó có thể giữ.
 
.
“Ân, ngươi cứ tùy tiện mà chọn cái nào hợp ý là được ” – Nàng dừng lại thản nhiên nói. Sau đó không để cho bà ta nói gì thêm liền đi mất dạng.
 
.
Lý ma ma đứng ngây người ra đó.Tùy tiện chọn? Có thể tùy tiện được sao? Nàng đây là cứ như thể việc trọng đại liên quan đến hạnh phúc cả đời này với nàng chả can hệ gì!
 
.
Sau khi rời phủ, Bạch Tịch nhan cũng không biết nên đi đâu, nàng cứ đi, đến khi nhìn lại thì đã đứng ở trước thiên hạ đệ nhất lâu , Nguyệt Mãn Lâu. Chợt nhớ ra điều gì đó, nàng liền tiến vào bên trong.
 
.
“Nha nha kia chẳng phải là La Âm công chúa sao?” – còn chưa kịp tiến lên một bước thì một âm thanh quen thuộc của nữ tử truyền tới. Bạch Tịch Nhan khựng lại, xoay người đảo mắt nhìn xung quanh. Một đám nữ tử quần là áo lượt, mày sắc lòe loẹt đi đến trước mặt nàng. Đi đầu là một nữ tử xinh đẹp, kiều diễm. Trên người nàng ta phảng phất một mùi son phấn nồng đậm.
 
.
Nàng nhíu mày nhìn nàng ta, lục lọi trong trí nhớ hồi lâu mới nhớ ra, đây là Nguyệt Dao quận chúa – Huyền Nguyệt Dao, con gái Tần vương. Đường tỷ của nàng.
 
.
Huyền Nguyệt Dao nhìn nàng đầy căm phẫn.
 
.
Nàng ta là một tấm chân tình đối với nhiếp chính vương, lại ba lần bảy lượt bị nàng nhục mạ. Nàng ta từng hạ thấp bản thân mình, từ bỏ hết cái gọi là tôn nghiêm của nữ tử hoàng tộc mà tới cầu xin nàng cho mình làm thiếp. Nhưng nàng không chỉ không đồng ý lại còn buông lời miệt thị, đánh đuổi nàng ta ra ngoài. Từ đó trở đi quan hệ của nàng cùng nàng ta trở nên bất hòa.
 
.
Bạch Tịch Nhan thầm mắng Huyền Cẩm La, đi khắp nơi gây họa, chuốc thù oán, lại còn là chuyện tình cảm yêu đương vớ vẩn, không đâu vào đâu. Thật là phiền muốn chết!
 
.
“La Âm đường muội hôm nay lại có nhã hứng tới đây? Muội còn không mau về chuẩn bị “tang hỉ” đi a!” – nàng ta cười khiến người ta cảm thấy “vị cô nương này thật xinh đẹp” nhưng lời nói ra lại vô cùng độc địa.
 
.
” Khiến tỷ tỷ phải nhọc lòng vì muội muội rồi, tỷ vẫn nên lo cho bản thân mình trước đi. Tính kế làm sao có thể lên được giường của nhiếp chính vương, làm một trắc phi nho nhỏ cũng không xem là quá mất mặt đi.” – Bạch Tịch Nhan cũng cười nói, tỏ vẻ thân thiện nhắc nhở.
 
.
Ngươi muốn khi dễ nàng? Rất tiếc không có cửa!
 
.
“Huyền Cẩm La, ngươi còn không xem lại mình, một mực bám theo hắn, giờ lại bị hắn thoái hôn, mất mặt đến cỡ nào? Bất đắc dĩ phải gả cho Nam Xương vương,sợ rằng còn chưa bước qua cửa Nam Xương vương phủ đã bỏ mạng lại rồi không biết!” – nghe những lời châm chọc của nàng, nàng ta tức đến sôi máu, không kìm được chỉ tay vào mặt nàng quát lớn, vẻ mặt dữ tợn không khác gì ác phụ.
 
.
Bạch Tịch Nhan nhún vai. Bao anh mắt của mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía họ. Huyền Nguyệt Dao giờ mới nhận thấy lời nói thô tục của mình vừa thốt ra cùng với bao nhiêu ánh mắt giễu cợt của người xung quanh, thẹn đến mức không nói được gì, mặt trắng bệch. – ” Huyền Cẩm La ngươi đợi đấy, ta xem ngươi cười được bao lâu?” – Nàng ta hừ lạnh phất áo rời đi. Bạch Tịch Nhan chẳng để ý nàng ta, quay ngoay người vào trong Nguyệt Mãn lâu.
 
.
Vừa thấy nàng ,tiểu nhị đã vội chạy lại cười cười nói nói – ” khách quan mời!”
 
.
Nàng ngồi xuống bên cửa sổ, đưa mắt nhìn ra ngoài. Không hổ danh là kinh thành đệ nhất lâu! Địa thế tốt đến mức có thể bao quát cả kinh thành.
 
.
“khách quan, ngài muốn dùng gì?” – tiểu nhị vừa nãy lại hỏi nàng. Bạch Tịch Nhan quắc quắc tay, ý bảo hắn lại gần. Nàng nói nhỏ vào tai hắn – “Ta muốn gặp Tư Cảnh.”
 
.
Tiểu nhị ngạc nhiên nhìn nàng. Tư Cảnh? Không phải lâu chủ sao? Như thế nào mà nàng có thể biết được? Chẳng lẽ nàng quen lâu chủ?
 
.
” Khách quan, xin lỗi, sợ rằng không thể…” – Tiểu nhị kìm xuống tâm trạng, vui vẻ mà ngập ngừng nói – “Lâu chủ là người không phải ai muốn gặp cũng có thể gặp được, e rằng khiến cho ngài phải thất vọng rồi.”
 
.
Không để cho hắn nói hết nàng đã từ trên người lấy ra cái gì đó nhét vào tay hắn. – “Đi, đưa cái này cho hắn, xem xem hắn có muốn gặp hay không?”- Nàng cười đầy ẩn ý. Tiểu nhị nhìn thứ trong tay nhíu mày, nhanh trong chạy vào bên trong.
 
.
Một lát sau, rất nhanh,tiểu nhị vội vàng từ trong đi vào rồi dẫn nàng ra sau biệt viện
 
.
Trong biệt viện, một lục y nam tử ngũ quan tuấn tú giống như tiên nhân hạ phàm, khí chất lạnh nhạt tản mát quanh thân, ánh mắt sáng lạnh nhìn về phía nàng.
 
.
Nàng tiến lại ngồi đối diện hắn, hắn giơ chiếc nhẫn ra trước mặt nàng, lạnh giọng – ” ngươi lấy thứ này ở đâu? ” – Bạch Tịch Nhan ngả ngớn cười đùa nhìn hắn – “Sao? Thấy ta không giống ?”
 
.
Hắn nghi hoặc nhìn nàng. Nàng là Bạch Tịch Nhan? Không thể! Nàng ấy hiện tại không thể ở đây, nàng ấy phải ở Bạch quốc làm Bạch đế mới phải.
 
.
Tứ đại gia tộc của Bạch quốc, có hắn, Bạch Tịch Nhan, Phi Phượng, Bạch Cách Lâm, Vân Chỉ Liên là thanh mai trúc mã. Hắn từ bé đã theo phụ thân đến Huyền quốc buôn bán, nhưng thực chất là làm gián điệp cung cấp thông tin tình báo. Nghe nói Chỉ Liên cũng giống hắn. Phi Phượng ở lại phò trợ Bạch Tịch Nhan. Còn Bạch Cách Lâm , mười năm trước đã mất tích sống chết không rõ.
 
.
Hắn vẫn nhớ như in. Tiểu cô nương một thân vận huyết y, tóc trắng như cước, đôi mắt trong vắt không chút vẩn đục có thể nhìn thấu tất cả, lạnh nhạt mà hờ hững đứng tựa vào gốc cây đào. Nàng giống như thiên tiên phiêu phiêu dật dật, tựa như chỉ cần hắn động đậy nàng sẽ theo gió mà tan biến. Nữ tử trước mắt tuy cũng có thể xem là khuynh quốc khuynh thành nhưng không thể so sánh với Bạch Tịch Nhan. Nhưng mà hắn không thể nào loại bỏ bất kì trường hợp nào vả lại nàng còn có cả Huyết Vương Chi Hoa. Bạch Tịch Nhan nhất định sẽ không giao thứ quan trọng như này cho bất kì ai, kể cả Phi Phượng.
 
.
” Ngươi nghĩ thứ quan trọng như chiếc nhẫn này ta có thể giao cho người khác? Muốn cướp nó từ tay Bạch Tịch Nhan ngươi cũng hiểu là không có khả năng mà, phải không?” – Bạch Tịch Nhan xoay xoay tách trà trên bàn. Đùa mà thật nói.
 
.
“Ta có thể tin ngươi?” – Hắn nửa tin nửa không tin, thái độ lạnh nhạt, dửng dưng vẫn là không tin nàng.
 
.
“Chậc chậc, này ta muốn ngươi đưa bức thư này tới cho Phi Phượng” – Nàng đưa cho hắn bức thư. Vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn, thận trọng nói – ” Nhớ kĩ phải là đích thân ngươi đưa cho y”
 
.
Hắn không biết trong thư viết nhưng gì, nhưng nhìn vẻ mặt của nàng chắc chắn là chuyện cơ mật. Tư Cảnh hung hăng giựt lấy nó sau đó dặn dò tiểu nhị kia cái gì đó rồi lập tức rời đi.
 
.
Nàng không tiện ở lại lâu, sau khi giao phó xong, cũng lập tức rời đi.
 
.
Màn đêm buông xuống,cả kinh thành bị màn đêm bao trùm không giống với ban ngày phồn hoa, ồn ào thị phi, mà dường như bị bóng đêm nuốt trọn, ẩn chứa trùng trùng điệp điệp nguy hiểm.
 
.
Bạch Tịch Nhan lăn qua lộn lại mãi trên giường mới có thể ngủ được. Vừa mới chợp mắt chưa được bao lâu, lại nghe thấy tiếng động bên ngoài. Nếu như không phải từ bé nàng đã phải luyện võ nên thính giác của nàng đều cực kì nhạy bén.
 
.
Người tới lai giả bất thiện !
 
.
Nàng thở dài một cái. Huyền Cẩm La ơi là Huyền Cẩm La, nữ nhân ngươi khi còn sống đã ngu xuẩn gây thù chuốc oán với bao nhiêu người đây?Chỉ trong một ngày mà đã có bao nhiêu người tìm tới,thật muốn phiền chết nàng mà!
 
.
“Oanh” Cửa phòng bị một lực đạo rất lớn đánh tan nát. Nàng ngồi sau tấm bình phong, loáng thoáng nhìn thấy một bóng dáng nam tử trên tay là trường kiếm đã rút ra khỏi bao. Nàng có thể cảm nhận được khí lạnh bao quanh, sát khí ngút trời của đối phương.
 
.
”Roạt” Tấm bình phong che chắn phía trước trong chớp mắt bị xé toạc ra, trường kiếm dừng lại trước mi tâm của nàng. Da trắng như tuyết, mắt phượng chứa lửa giận nhìn nàng đầy căm tức như chỉ muốn đem nàng băm thây vạn đoạn, môi mỏng mím chặt, tóc bị gió lay động bay tán loạn. Nàng nghiêng đầu đẩy kiếm của hắn tránh khỏi mặt mình, đời này – Bạch Tịch Nhan nàng ghét nhất là bị yếu thế. Không đánh lại cũng không sao, nhưng khí thế nhất định không được thua kém, càng không được cam bái hạ phong.
 
.
”Đêm hôm khuya khoắt, không biết vị đây đến tìm ta là có việc gì?” Nàng cười, nhưng lời nói phát ra lại không có nửa điểm thiện ý nào.
 
.
Hắn im lặng.
 
.
” Là Lăng Tư Diễm phái ngươi tới?” Ngoài kẻ này ra nàng không nghĩ tới ai lại có năng lực như vậy. Ánh mắt nàng càng thêm phần lạnh hơn, ngữ khí cũng thêm vài phần sát khí cùng phẫn nộ “Ngươi thực sự là Huyền Cẩm La?” Giờ khắc này hắn mới lên tiếng, giọng nói trầm đục cùng lạnh lùng, mang theo nghi hoặc.
 
”Chính là ta!”
 
.
Hắn thu lại kiếm, sắc mặt cũng không còn tràn đầy sát khí muốn giết nàng nữa mà thay vào đó …. Hắn lại nhào tới đem nàng ôm vào lòng.Hành động đột ngột này của hắn khiến nàng ngây người, trừng mắt nhìn.
 
.
Cái quái gì đang xảy ra vậy?Hắn thế nhưng không giết nàng lại còn nhào tới ôm nàng vào lòng?Chẳng lẽ muốn cướp sắc?Vừa nghĩ tới đây, nàng liền giãy dụa muốn thoát ra khỏi hắn.
 
.
“Nương tử!” Hắn ghé sát tai nàng nói nhỏ, khiến cho nàng cứng đờ cả người “Nương….Nương..Tử?Nương cái đầu nhà ngươi!Ta còn chưa có xuất giá, lấy đâu ra phu quân?”
 
.
Nàng thế nhưng quên mất là bản thân có một vị phu quân tương lai Nam Xương Vương – Hiên Viên Tử Nguyệt.
 
.
Hắn cười đến thập phần yêu nghiệt. Khiến cho nàng chỉ muốn một chưởng đánh cho phụ mẫu hắn cũng không thể nhận ra. Đã khi nào mà nàng lại bị chiếm tiện nghi, bị khi dễ như vậy?
 
.
“Công chúa?Công Chúa?Người đang nghĩ cái gì vậy?” Nha hoàn Hỉ Lục nhìn nàng suốt cả buổi trời mà nàng lại như không biết tâm trí để chỗ nào coi nàng ta như không khí khiến nàng ta vô cùng lo lắng – “Rốt cuộc thì hắn là ai?” – Nàng híp mắt lại, miệng lẩm bẩm.
 
.
Nam nhân kia đêm qua không mời mà tới, một thân đằng đằng sát khí nửa khắc trước còn giống như tu la cái thế muốn lấy cái mạng nhỏ này của nàng một khắc sau lại ôn nhu đem nàng ôm vào lòng mà sủng nịnh. Đúng là lật mặt còn nhanh hơn cả lật giấy! Cổ nhân nói không sai, người càng mỹ mạo lòng dạ lại càng thâm độc.
 
.
“CÔNG CHÚA!” – Hỉ Lục thấy nàng vẫn không nói gì, lại còn lẩm bẩm cái gì mà hắn.. hắn. Lấy hết dũng khí nàng ta hét thật to. Bạch Tịch Nhan giật mình, mi tâm nhíu lại quay sang nhìn nàng ta – “Ngươi hét cái gì mà hét?”
 
.
“Công chúa người….người…” – Nàng ta bị nàng dọa tới mức cả người run rẩy quỳ sụp xuống đất không dám ngẩng đầu lên – “Nô tì biết tội, mong công chúa khai ân”
 
.
Nàng điều chỉnh lại tâm tình, không nhìn Hỉ Lục chỉ nhẹ giọng nói – ”Được rồi,đứng dậy đi” – Nàng gạt suy nghĩ về nam nhân thần bí đêm hôm qua sang một bên. Việc quan trọng nhất hiện tại, là phải mau chóng tìm cách trở về là “nàng”.

Nguồn: Sưu tầm bởi Hàn Vân Tịnh

Hàn Vân Tịnh
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×