Truyện

Mình Yêu Nhau Từ Khi Nào!! –Chapter1–

Trường trung học Thiên Phong là 1 trường tư nhân, do tập đoàn Phan Hoàng dựng nên, trong trường chỉ có những con nhà quý tộc, tầng lớp thượng lưu nhưng ngoài ra vẫn còn một số học sinh giai cấp bình dân nhận được học bổng nên trở thành học sinh trường đó.

Ở một góc sân trường, có một nhóm nữ sinh đang vây quanh một nữ sinh khác, họ ném những đồ dơ bẩn lên người cô ấy, sỉ nhục cô ấy và bắt cô ấy mua vui cho họ. Cô nữ sinh ấy là Vũ Thùy Chi lớp 11A1, là một học sinh được hưởng bổng lộc. Thùy Chi xinh đẹp, học giỏi, tốt bụng, nhưng luôn bị Trần Hà Vy và đám bạn của cô ta bắt nạt. Một ngày, như thường lệ, Trần Hà Vy và đám bạn sẽ tìm mọi chiêu trò để hành hạ Thùy Chi, lần này họ dùng dây trói tay cô vào 1 cái cột. đặt lên đầu cô 1 quả táo rời từng người họ sẽ phóng phi tiêu vào quả táo đó.

– Đừng mà! Đừng làm vậy! Xin cậu, Hà Vy đừng làm như thế! – Thùy Chi vừa khóc vùa van xin thảm thiết

– Sao lại không làm chứ, trò này luyện cho tôi sự khéo léo, cậu hi sinh một chút thì có sao, các cậu phóng tiêu đi, ai phóng trúng mình sẽ mời ăn nhà hàng 5 sao – Hà Vy nói với giọng khiêu khích

– Đừng!!! …- Thùy Chi hét lên khi 1 chiếc phi tiêu được phóng đến. Bỗng dưng, chiếc phi tiêu đó dừng trước mặt cô, thì ra có người đã kịp thời bắt trúng phi tiêu, trước khi nó bay đến mặt Chi. Thùy Chi nhìn sang thì thấy một nam sinh điển trai, phong độ

– Cậu là ai? Sao giám xen vào chuyện của tôi, cậu biết tôi là ai không hả? – Hà Vy lớn tiếng

– Cậu là ai, tôi không cần biết, nhưng ngày đầu tiên đến trường, tôi không muốn chứng kiến cảnh tượng chướng mắt này – Nam sinh ấy nói

– Sao cậu giám! cậu có có tin sau hôm nay cậu sẽ bị đuổi học không? – Hà Vy lên mặt

– Tôi đợi đến khi cậu đuổi được tôi khỏi trường đấy – Nam sinh ấy tiếp lời

Hà Vy tức giận, bỏ đi. Nam sinh ấy cởi dây ở tay Thùy Chi ra rồi anh ta bỏ đi.

Thùy Chi nói lớn: – Cảm ơn cậu!

Nam sinh ấy, không quay lại mà tiếp tục đi Thùy Chi vào lớp, chạm mặt Hà Vy, Thùy Chi cúi đầu xuống và đi về chỗ ngồi, Hà Vy đứng dậy dồn Thùy Chi vào chân tường

Hà Vy nói: – Vì mày, tất cả là tại mày nên hôm nay tao mới nhục nhã như vậy, mày phải chịu trách nhiệm cho việc này – Hà Vy định vung tay tát Thùy Chi, nhưng đúng lúc ấy thầy giáo vào lớp nên mọi chuyện dừng lại

– Hnay, lớp chúng ta có 1 bạn mới, làm quen với bạn ấy đi – Thầy chủ nhiệm nói

– Xin chào, tôi là Phan Nhật Nam rất vui được gặp

– Đẹp trai thật đấy… Đúng, đẹp trai thật …- Các bạn nữ trong lớp nói

Thùy Chi nhìn lên thì ra chính là nam sinh đã giúp cô hồi sáng Hà Vy nhìn mặt Nhật Nam với ánh mắt không ưa

– Em ngồi đâu vậy thầy- Nhật Nam nói

– Cạnh Thùy Chi có chỗ trống kìa, em xuống đấy ngồi đi- Vừa nói thầy vừa chỉ tay xuống Thùy Chi

Nhật Nam bước xuống với vẻ lạnh lùng, ngồi xuống bàn, Thùy Chi nở nụ cười nói:

– Chào cậu chúng ta lại gặp nhau rồi-

Vừa nói, Thùy Chi vừa đưa tay ra tỏ ý muốn làm quen 

– Chào- Nhật Nam lạnh lùng nói nhưng không quay mặt vào Thùy Chi

Thùy Chi thu tay lại rồi quay đầu lên Hà Vy quay xuống bàn họ nhìn với vẻ mặt khá là gian. Tiếng chuông giải lao vang lên, chuông vừa dứt, Nhật Nam vội ra ngoài luôn. Hà Vy đến chỗ Thùy Chi để giải quyết chuyện hồi sáng. Một lúc sau, đám bạn của Hà Vy từ lớp 11A4 cũng bước vào. Họ đuổi tất cả những người có mặt trong lớp ra ngoài rồi họ đóng của thật chặt lại. không ai biết bên trong họ đã làm gì với Thùy Chi, thứ mà họ nghe được chính là tiếng khóc và tiếng van xin của cô ấy

Lúc sau, cửa mở, Hà Vy và đám bạn của cô ta ra ngoài, lúc này cả lớp mới bước vào trong, họ thấy Thùy Chi đầu tóc rũ rượi, quần áo sọc sệch, chân tay đầy vết bầm tím ngồi trong góc lớp khóc. Mọi người trong lớp đều nhìn vào, nhưng không ai đến giúp cô cả. Thùy Chi nhìn lên thấy tất cả mọi người, cô xấu hổ rồi bỏ chạy ra ngoài. Chạy đến cửa lớp cô đụng phải Nhật Nam, anh quay lại nhưng cô vẫn cố chạy, anh cũng không đuổi theo. Vào lớp thấy mọi người tập chung rất đông, anh cũng khá tò mò

Thùy Chi vừa chạy vừa khóc, cô không biết đây là đâu và chỉ biết chạy. Đến cầu thang cô bị hụt chân và ngã xuống, chân cô đau khiến cô không thể chạy tiếp, chỉ có thể ngồi đó. Bỗng có một người đến đỡ cô dậy, người đó hỏi :

– Cậu không sao chứ? Có đau lắm không

Thùy Chi nín khóc, không trả lời mà chỉ lắc đầu

– Mình là Thanh Thảo, lớp 11A2, còn cậu – Người đó nói

– Mình là Thùy Chi lớp 11A1 – Thùy Chi bẽn lẽn trả lời

– Chân cậu không sao chứ, để mình đưa cậu lên lớp – Thanh Thảo nói

– Không, đưa mình ra khỏi đây đi, nhà mình có việc – Thùy Chi nói

– Được, mình đưa cậu ra cổng trường – Thanh Thảo nói

– Cảm ơn- Thùy Chi

Thanh Thảo dìu Thùy Chi ra đến cổng trường, vốn cô định gọi taxi nhưng, nhưng Thùy Chi không muốn. Thanh Thảo vào trường. Thùy Chi không về nhà mà đi đến nghĩa trang. Cô dừng lại trước phần mộ của ba mình, ngồi xuống khóc, kể cho ba nghe những điều mình phải trải qua Cô ngồi đó cho đến khi trời tối cô mới trở về nhà. Về nhà, mẹ cô lo lắng :

– Chi con đã đi đâu, con làm mẹ lo lắm con biết không

– Xin lỗi mẹ, con đến chỗ ba, mua cho ba ít đồ ăn sẵn tiện kể chuyện cho ba nghe luôn- Thùy Chi trả lời

Mẹ cô rơi nước mắt ôm cô vào lòng nói:

– Con gái yêu, lần sau đừng để mẹ lo nữa nghe chưa, mà cặp của con đâu rồi

– À, chắc con để quên ở trường rồi, thật đãng trí, để mai con ra trường lấy lại-Thùy Chi nói

Hôm sau, Thùy Chi đứng trước gương, cô sửa soạn cẩn thận, nghiêm túc, chỉnh tề, cô tự nhủ:

– Phải thay đổi, không thể để mình bị khinh bỉ như vậy nữa, từ nay, mình không cho phép ai động đến mình nữa

Cô đến trường, thường ngày cô trông nhếch nhách nên chẳng ai để ý đến cô cả. Nhưng hôm nay, mọi người ai cũng phải nhìn cô vì vẻ xinh đẹp thuần khiết

Bỗng nhiên Hà Vy và đám bạn của cô ta đến

– Chào Thùy Chi, hôm nay cậu trang điểm đẹp thật đấy, chúng ta giải trí một chút nào- Hà vy nói một cách khinh bỉ

Nguồn: Sưu tầm bởi Đào Nhii

Đào Nhii
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×