Truyện

LÀ DO ANH SAI – Phần 2 : [TÂN HÔN]

 

“Là ai vậy”_cô lên tiếng

“Là ta”_Mạc lão gia nhẹ nhàng lên tiếng 

Cô nghe giọng đó là của ba cô nên ra mở cửa

“Có chuyện gì nữa sao ba”_Cô buồn bã hỏi không biết lại có chuyện gì bất ngờ nữa xảy ra với cô đây

“Ngày mai con xin nghỉ việc ở Mỹ luôn đi, chồng con không thiếu tiền để nuôi con”_Ông vẫn dùng giọng nói nhẹ nhàng ấy phát ra

“Gì chứ đã bắt con kết hôn còn bắt con nghỉ việc nữa là sao, con không chấp nhận, đó là việc con thích nhất, ba có thể ép con cưới người con không yêu nhưng con không thể bỏ công việc con thích được”_Cô thật sự tức giận đấy là ép người quá đáng 

“Không được cãi, ba là ba của con con phải nghe lời ta, cứ quyết định vậy đi ba xin nghỉ dùm con, không lẽ cưới xong con về Mĩ làm việc à”_Mạc lão không còn dùng lời lẽ nhẹ nhàng nữa mà thay vào đó là giọng nói đã làm cô run rẩy suốt 20 mấy năm qua_Chưa để cô nói gì ông liền bỏ đi

Công việc cô gắn bó suốt mấy năm qua làm sao nói bỏ là có thể bỏ, ba cô cũng thật quá đáng đi. Cô hận, hận cái tên được ba nói sẽ là chồng của mình kia cũng hận cái hôn ước chết tiệt kia tận xương tủy.

~~~~

Sáng hôm sau cô được mẹ dẫn đi chuẩn bị đồ cưới, tất cả đều được mẹ cô chuẩn bị chọn lọc kĩ càng những thứ tốt nhất. 

“Mẹ sẽ khiến con trở thành cô dâu hoàn hảo nhất”_Mẹ cô mỉm cười nhẹ nhàng giơ chiếc váy đính dày những viên kim cương kia vừa nói với cô

“Nhất định là phải cưới sao mẹ”_Cô buồn rầu chẳng buồn nhìn chiếc váy cưới đắt tiền mà nữ nhân ai cũng chỉ dám ao ước kia mà hỏi lại mẹ cô 

“Hôn ước đã định từ lúc ông nội con còn sống không thể từ chối, bọn ta cũng chỉ muốn tốt cho con “

“Tốt sao mẹ nghĩ nó tốt vậy được thôi con đồng ý”_cô chẳng đành lòng mà đồng đồng ý vì trước giờ cô luôn nghe lời mẹ không bao giờ từ chối hay cãi lại lời của bà

~~~~~

Cái gì đến rồi cũng đến hôm nay là ngày cưới của hai người. Một cái đám cưới ép buộc 

“Con hôm nay thật đẹp vậy mới là con của Mạc Tử Phong ta đây”_Ba cô cười nhìn cô giơ tay đón bàn tay nhỏ nhắn của cô cùng nhau đi vào lễ đường 

“Vậy sao”_Cô cười mà lòng cô thật thảm thương sao cô không được tự quyết định cuộc sống của mình chứ 

“Đến giờ rồi ba dẫn con vào lễ đường”

“Vâng”_cô nắm lấy tay ba mình vừa chần chừ bước đi

Cô bước vào lễ đường cùng với ba của mình thấp thoáng trong chiếc khăn che mặt là một người đàn ông cao to lịch thiệp. Nhưng mang khuôn mặt chết chóc làm cô có chút e ngại run sợ a. Ba cô trao tay cô cho tên đó rồi dặn 

“Ta giao đứa con gái này cho con mong con chăm sóc chỉ dạy nó”

“Tối biết rồi”_Một giọng nói lạnh lùng 

Hôn lễ cử hành suôn sẻ không bị ai cản trở. Điều cô lo sợ nhất chính là cái gọi là ĐÊM TÂN HÔN khi được đưa về đến phòng cô luôn lo sợ không dám thay đồ. Nhưng sau đó điều cô lo sợ không xảy ra đêm đó anh ta không về, cô vui mừng nhảy cẩng lên thiếu chút nữa là mở nhạc ăn mừng rồi

“Thật may tên kia không về đêm nay là đêm của ta ôi vui quá đi hahaha “_Cô vì vui quá mà cười phá lên nhìn cô bây giờ chả có gì gọi là thục nữ

Bên ngoài phòng khách mẹ của anh cứ tưởng cô phát điên lên vì anh đêm tân hôn không về, nên bà cảm thấy vừa áy náy vừa tội cho cô con dâu

Cô lúc này mới dám tắm rửa thay cái áo cưới cồng kềnh kia ra rồi cũng ngủ thiếp đi vì quá mệt

SÁNG HÔM SAU

Nguồn: Sưu tầm bởi Lục Nhi

Lục Nhi
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×