Truyện

Hoa Nở (OneChap)

Những đôi mắt bồ câu con đậu con bay nhìn vào cậu và cô.Bên cạnh đài phun nước,anh quỳ gối xuống,mở chiếc hộp chứa chiếc nhấn kim cương nhỏ mà anh đã tích góp 2 năm mới mua được:
– Này em,em đồng ý chứ ? Làm vợ anh nhé ?
Cô ra mặt lạnh lùng,nhìn anh :
– cưới nhau ư ? anh nghĩ là có thể ư ? loại như anh không xứng đi cạnh tôi nữa đâu!Loại như anh có chó nó lấy.Nhà nghèo mà không biết ngượng à ?
Cô tiểu thư nhà giàu kia bước lên xe,trở về,quay mặt lại nhìn chàng trai gục mặt xuống.
3 năm sau,trong một cuộc phỏng vấn,nữ MC đã hỏi khách mời.Thật trùng hợp,Người khác đấy chính là người con trai khi xưa :
– Thưa anh,tại sao anh có động lực để trở nên được như ngày hôm nay vậy ạ ?
– Tôi phải cảm ơn cô gái Mạc Thiên Băng,cô ta đã từ chối tình yêu của tôi 3 năm về trước.TOôi đã giàu có rồi,em có nhìn thấy không ? tôi vẫn dùng số khi xưa mà chúng ta thường gọi cho nhau ấy !
Bà y tá già nhìn vào tv,hỏi người bệnh của mình :
– này,đó có phải là chàng trai 3 năm trước cô từ chối đúng không ? hình như anh ta là Lãnh Hàn Phong thì phải.Mà sao cô lại từ chối ?
Cô gái đang truyền máu nhìn bà y tá , nhẹ nhàng trả lời :
– Nếu khi đó cháu đồng ý,chắc anh ấy sẽ sung sướng.Nhưng cô nhìn cháu đi.Cháu mắc bệnh nan y không chữa khỏi,làm sao để anh ấy vui cho hết đời được ?
Nói rồi,cô rút chiếc điện thoại,bấm số máy mà cô đã thuộc như in.
Chàng trai kia bắt máy :
– A lô,anh à,em đang ở … khụ khụ …. bệnh viện … khụ khụ …. Giang Đình … anh …. đến cạnh em … khụ khụ … phút cuối được hông ?
Sau khi nghe hết câu,anh chàng trên show truyền hình lao như bay xuống gara,lái chiếc xe lambogini màu trắng mà ngày xưa cô và anh từng mong ước sẽ kiếm tiền để mua nó.
Bước đến trước phòng bệnh của cô,anh chạy vội vào
.Cô đưa tay lên,sờ gò má anh.Đã lâu rồi,cô không cảm nhận được sự ấm áp mà anh mang lại :
– xin lỗi anh,thực ra thì,em yêu anh nhiều lắm … khụ khụ … nhưng mà em muốn cho anh hạnh phúc , nên … khụ khụ
– đừng nói gì nữa,ôm anh này !
Cô ôm anh,hôn anh.sau đó,cô cười mãn nguyện,một nụ cười nằm dưới những sợi tóc Bạch kim….
– em yêu anh ! mãi mãi yêu anh !
Bà y tá già kể lại đầu đuôi cho anh nghe.Anh khóc.
Bà y tá để 1 bó hoa lên trên tay cô.Cô cười,cười rất mãn nguyện
– Hàn phong , cô ấy đi rồi …
Đôi mắt cô đóng lại,nhưng đôi môi vẫn cười….
Anh mang cô đi chôn,rồi chẳng mấy chốc,anh đi mua thuốc ngủ về,uống 1 lọ.
Đến cuối cùng,cô gặp anh dưới âm phủ.2 người họ khoác vai nhau đi về nơi cuối cùng ….

Nguồn: Sưu tầm bởi Mạc Thiên Băng

Mạc Thiên Băng
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×