Truyện

#Đoản_ngắn_1

“Thầy ơi, em thích thầy như nước yêu cá, như mây yêu trời…”
“Xin lỗi, đến giờ lên lớp rồi.”
“Thầy nè, thấy em thế nào? Đủ làm người yêu thầy chưa?”
“Em còn nhỏ, yêu đương gì, mau làm bài đi.”
“Thầy, xe thầy dư chỗ không?’’
“Có…”
“Thế cho em đi nhờ.”
“Tôi thấy em có xe mà, trời cũng không nắng lắm, não em có sao không?”
“…”
“Thầy, thầy thích trà không?”
“Thích.”
“Hì hì, em cũng thích thầy như thầy thích trà.”
“Tôi ghét trà rồi.”
“Ơ,…”
“Thầy ơi, phi công là nghề gì ạ?”
“Lái máy bay…ơ, thế em chừng tuổi này rồi mà không biết à?”
“Không biết mới có cơ hội hỏi thầy.”
/Đen mặt/
“Phi công lái máy bay hở thầy?”
“Ừ.”
“Thích thật, em muốn lái thầy xem cảm giác nó thế nào.”
“ ==”
“Thầy ơi…” giọng nó run run, như muốn khóc.
“Sao?”
“Thầy có thể thích lại em không?”
“Không.” Anh trả lời thẳng thừng không hề do dự.
Nó nhìn anh, cười nụ cười rất đẹp, đẹp đến đau lòng.
Vuốt nước mắt, nó chạy tới, choàng lên ôm anh. Người trong lòng hóa đá, mặc kệ cho nó ôm, nó chùi nước mắt nước mũi ướt nhẹp lên vai.
“Cảm ơn thầy, tạm biệt…”
Nói rồi nó bỏ chạy, chạy thật nhanh, nó không muốn lưu luyến người phía xa, nếu vậy, nó sẽ không thể…
3 ngày sau, báo chí đưa tin một nữ sinh đã hiến tim cho em gái mình.
*Phạch* cái remote trên tay anh rơi xuống sàn.
Nó, nụ cười tươi rói, nhìn thẳng vào màn hình:
“Chỉ mong người có thể chấp nhận tôi.” Rồi nó cúi gập người chào, cái chào đầy cung kính nhưng lại như nhát dao đâm sâu vào lòng anh.
Xẹt…cái đoạn video nhỏ kết thúc, anh không kịp mặc áo lạnh vào người, chạy thật nhanh…
Tuyết rơi, đâu đó có hình ảnh chàng trai ngồi bên ngôi mộ, tay vuốt ve khuôn mặt trên tấm bia đang rất hồn nhiên kia.
“Tôi nợ em, nợ em một lời xin lỗi. Xin lỗi vì đã không chấp nhận em, tôi biết, xã hội này rất đáng sợ, nếu tôi đến với em, tương lai em chắc chắn sẽ bị hủy hoại, thanh danh cả đời này sẽ không thể rửa sạch, nhưng hình như tôi sai rồi, mất em, là thất bại lớn nhất của đời tôi…”
“Em biết, tất cả, thế giới này rất đáng sợ, nhưng chỉ cạnh anh em mới có cảm giác an toàn…’’ bóng dáng một ai thấp thoáng bên cạnh anh.
Là em đúng không? Đúng không?
Đáp lại anh chỉ là tiếng thét của cơn bão tuyết, cô đi rồi, không còn ai lải nhải bên tai, không còn ai chọc anh giận…đi thật rồi…
#Lam_Ý_Nhan
@Moki

 

Nguồn: Sưu tầm bởi Nguyễn Minh Huyền

Nguyễn Minh Huyền
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×