Truyện

Đoản – Một Thời Thanh Xuân

Cô thích anh từ bé, rất thích, nhưng anh chỉ xem cô là em gái… Cô tên Hân và anh tên Tuấn đến giờ họ đã 18 tuổi. Gia đình hai bên rất thân thiết với nhau, còn nghĩ sau này sẽ kết thông gia với nhau, nhưng chuyện đời ai biết được chữ ngờ. Bạn bè họ cũng nghĩ họ là cặp thanh mai trúc mã, nghĩ họ yêu nhau, nhưng không, tình cảm này chỉ đến từ một phía, đó là từ cô. Từ nhỏ hai người đã cùng ăn chung, ngủ chung, học chung, nhưng thích nhau thì không chung!

– Này này này, cậu thông minh lên tí được không? Chiên trứng cũng không xong thì sau này làm sau mà lấy chồng. Ngốc quá!
– Xí, tớ đây biết bao nhiêu người theo đuổi mà chẳng qua là không chịu thôi nhé! Nếu mà có không ai chịu lấy tớ thì vẫn còn cậu mà? Hehe!!!
– Thôi thôi, tớ không có gánh cục nợ như cậu đâu nhá!
– Sớ, ai mà thèm cậu!
Miệng nói nhưng lòng cô rộ lên một nỗi buồn…
Họ cứ như vậy rồi đến một ngày… Anh chuyển sang lớp khác và không còn học cùng lớp với cô nửa.

__ Vài tháng sau __

Mọi hôm anh vẫn chờ cô tan trường, nhưng hôm nay lại không. Cô không thấy anh đâu nên đành ra về một mình, đến ngã tư, cô gặp anh đang nắm tay một cô gái mặc cùng đồng phục qua đường. Cô lúc đó thật bấn loạn chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Cô tự trấn an bản thân rằng họ chỉ là bạn và cô gái đó không biết qua đường nên nhờ anh giúp, rồi cô cũng thất thần mà trở về nhà…

Hôm sau, sáng dậy cô cũng chẳng thấy anh đứng dưới nhà mà réo cô dậy đi học nửa. Cô bắt đầu cảm thấy cảm giác trống vắng ùa về, cô bắt đầu sợ mất anh, sợ bất cái người mà bao lâu qua là một phần trong cuộc sống của mình. Cô vội chạy đến trường tìm anh. Vừa đến trước cổng, cô thấy anh và cô gái kia đang ăn sáng cười nói vui vẻ với nhau, còn có những hành động thân mật khác mà anh chưa từng làm với cô. Nước mắt cô chực trào ra, không lẽ cái suy nghĩ mà anh cũng thích cô như cô thích anh từ đó đến giờ chỉ là một mình cô nghĩ sao? Cô khóc rất nhiều, rồi cũng lau nước mắt mà bắt đầu học như chưa có chuyện gì. Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến vài tháng sau… Đang trên đường về lớp học thì cô thấy có một đám đông bu quanh một góc ở sân trường. Cô đến gần thì thấy bóng dáng của anh. Anh cầm một bó hoa và một hộp quà, chìa ra trước mặt cô gái kia. Giờ cô mới thấy rõ mặt cô ấy. Cô ấy thật đẹp, đẹp hơn cô rất nhiều, quả thật nhìn họ rất xứng đôi. Cô gái kia nhận lấy hộp quà và bó hoa của anh trong sự reo hò của mọi người, năm đấy cô 18 tuổi là năm cuối cấp của cả hai. Giây phút đấy, cô cảm thấy tất cả mọi thứ như sụp đổ trên vai cô. Cảm thấy ông trời đối xử thật tệ với cô. Cô khóc, cô chạy. Chạy đến nơi nào cô cũng không kiểm soát được đôi bàn chân nửa. Vừa chạy vừa khóc cô băng qua đường thì không may sao một chiếc xe hơi đã tông vào cô. Cô được đưa đến bệnh viện và rồi bác sĩ chuẩn đoán cô mất trí nhớ. Cuộc sống của cô đã thay đổi, đôi khi phải cám ơn chiếc xe ấy đã tông vào cô, giúp cô có thể quên đi những nỗi khổ không đáng có ở cái thời thanh xuân quá đẹp như vậy. Cũng tiếc cho cô đã bỏ lỡ cả một thanh xuân tươi đẹp để yêu một người để rồi nhận lại nước mắt và đau thương! Anh đến với cô. Anh mang hơi ấm đến cho cô, anh là ánh nắng, là nguồn sống của cô. Để rồi anh ra đi để lại cho cô biết bao nhiêu bão lòng! Cám ơn anh! Thanh xuân của đời cô. Cũng chúc mừng cô, đã xóa bỏ được tất cả những chuyện buồn mà bắt đầu một cuộc đời mới!

“Anh đến với em như một trận bão! Phút chốc huy hoàng rồi để lại những đau thương!”

#BayyJeep

Nguồn: Sưu tầm bởi Bayy Jeep

Bayy Jeep
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×