Truyện

Đoản

Anh chuyển đến khu nhà cô từ khi cô còn rất nhỏ. Cả hai đều mồ côi cha nên thân nhau hơn những đứa trẻ khác. Tính cô khá đanh đá lại hay bắt nạt bạn bè. Còn anh, luôn đi theo bênh vực và bảo vệ cô nhưng khi chỉ có hai đứa anh lại bày trò trêu cô. Tuổi thơ của hai người cứ thế lớn dần lên với những rắc rối cô gây ra, với sự trêu ghẹo của anh và cũng không thiếu những tiếng quát mắng của người lớn.

Thế nhưng cuộc sống của hai người bắt đầu bị xáo trộn vào năm cô 7 tuổi còn anh khi đó đã 10 tuổi. Hôm đó là một ngày nắng chói chang, khi cô đang đi học về tay còn cầm một chai nước ngọt vừa đi vừa uống. Bỗng có một bóng người xẹt qua giơ tay giật chai nước của cô, còn quay mặt lại lêu lêu cô. Đó là con trai nhà bác Vương ở đầu ngõ nhà cô. Cậu bé đó tuy đã bị cô đánh cho vài trận rồi nhưng vẫn không sợ mà đi trêu cô. Cô tức lắm chạy đuổi theo. Khi cô đuổi kịp thì cũng là đứng trước của nhà cậu bé đó. Thở hồng hộc, cô hất cằm :
– Sao mày lại giật đồ của tao ?
– Tao thích thế đấy, mày làm gì được tao.
Lúc đấy không biết lấy sức ở đâu ra cô đẩy cậu bé kia một cái cực mạnh. Đúng lúc đó anh đi qua, không kịp tránh nên cậu bé kia cứ thế đổ ập vào người anh. Anh đứng không vững ngã luôn ra đó nhưng cái khiến cho cô hoảng sợ đó là anh đập đầu vào cục bê tông to. Máu từ đầu anh chảy ra không ngừng. Cô chạy lại lay anh không ngừng khóc.Tiếng khóc của cô làm mọi người ở trong chạy ra. Thấy một màn này ai nấy đều bị dọa cho sợ, vội đưa anh vào viện.

Trong bệnh viện, mẹ anh ngồi khóc rất thương tâm lo sợ anh xảy ra chuyện gì thì bà biết sống sao. Mẹ cô cũng ôm cô khóc nức nở. Cô cũng hối hận, cũng sợ anh xảy ra chuyện gì thì lấy ai bảo vệ cô. Càng nghĩ nước mắt cô càng lăn dài.
Hai giờ sau, bác sĩ mở cửa phòng cấp cứu đi ra. Mẹ anh lại hỏi bác sĩ :
– Bác sĩ con trai tôi sao rồi, nó vẫn ổn chứ?
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống :
– Bệnh nhân hiện tại đã qua cơn nguy kịch nhưng não bộ bị tổn thương nặng e rằng sẽ không tỉnh lại ngay được. Còn một điều tôi muốn nói với gia đình là bệnh nhân có khả năng sẽ bị mất đi một phần trí nhớ.

Mẹ anh nghe xong người như bị rút đi sức lực ngất lịm. Còn cô nghe cũng không hiểu lắm nhưng mà tại sao anh lại không tỉnh ngay được chứ. Tối đó mẹ đưa cô về nhà nhờ dì Lý trông cô còn bà vào viện chăm sóc hai mẹ con anh.
Đêm đó cô không ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là trong đầu lại hiện lên cảnh lúc sáng. Không biết bao nhiêu lần cô giật mình tỉnh giấc, vùi người trong chăn khóc một mình thì cuối cùng mặt trời cũng xuất hiện.

Những ngày sau đó cô luôn bị bạn bè chỉ trích xa lánh, chỉ biết ngồi khóc một mình. Hôm nay được nghỉ, cô theo mẹ vào thăm anh. Anh nằm ở đó, người cắm toàn những ống dây, khuôn mặt tiều tụy. Chắc là anh đau lắm, khó chịu lắm!
Mẹ anh đã tỉnh nhưng không trách mắng cô dù chỉ một câu song ánh mắt nhìn cô lại khác trước đây. Không còn dịu dàng âu yếm nữa mà thay vào đó là ánh mắt nhìn cô nhàn nhạt không biểu hiện.

Hằng ngày cứ sau buổi học chiều cô đều vào thăm anh nói chuyện với anh. Thế nhưng đáp lại vẫn là sự im lặng.
Mãi cho đến một hôm cô nhận được tin anh đã tỉnh liền chạy luôn vào viện. Thế nhưng khi nhìn thấy cô anh lại quay sang hỏi mẹ rằng cô là ai. Một cô bé còn nhỏ như cô thì làm sao chịu được sự thật là người mình yêu quý thân cận nhất đã không còn nhớ đến mình. Tối đó cô nằm khóc nức nở. Mẹ cô cũng không an ủi cô mà chỉ nói với cô đại khái là sẽ có ngày anh nhớ ra thôi.

Nhưng ông trời lại không cho cô đợi đến ngày anh nhớ ra cô sẽ đưa cô đi chơi, sẽ bảo vệ cô mà lại đưa anh rời xa cô. Anh cùng mẹ chuyển đến một thành phố khác, có cuộc sống mới. Liệu rằng trong tương lai họ có thể cùng nhau gặp lại?


Năm tháng dần trôi đi. Kí ức trong mỗi con người cũng dần nhạt phai nhưng với cô, sự việc này đó cứ như chỉ mới hôm qua. Trong suốt bao năm qua cô chưa từng quên anh dù chỉ là một phút một giây và kèm theo đó là một loại tình cảm đặc biệt cô dành cho anh. Nhưng anh đã lấy lại kí ức chưa, đã nhớ ra cô chưa có biết rằng luôn có người con gái chờ đợi mình ?

Còn anh, lúc chuyển đến chỗ ở mới có rất nhiều khó khăn. Công việc mới của mẹ anh chỉ nuôi đủ cho hai người sống qua ngày, nào có dư để cho anh đi học. Vì vậy mà anh phải học chậm lại mất một năm. Cuộc sống khó khăn là một chuyện còn việc hằng đêm anh vẫn mơ một giấc mơ kì lạ. Trong mơ luôn có một cô bé không rõ mặt kéo anh đi chơi, bắt nạt bạn bè, anh còn bày trò trêu trọc cô. Khi tỉnh dậy anh cố nhớ lại nhưng không được nên anh đi hỏi mẹ. Đáp lại anh luôn là những câu trả lời qua loa cho xong của mẹ. Biết là mẹ không muốn nói nên anh cũng không hỏi nữa nhưng giấc mơ đó cũng không hề ngưng xuất hiện.

Cho đến bây giờ cô đã làm thư kí của anh. Tuy anh không nhận ra cô nhưng cũng không có nghĩa là cô cũng không nhận ra anh. Anh của bây giờ không khác xưa là bao. Lần đầu tiên thấy anh trong công ty, cô vui đến nỗi cười một mình suốt buổi chiều. Khi biết anh không nhớ ra cô, cô lại có chút thất vọng nhưng ông trời đã cho cô gặp lại anh thì cô nhất định sẽ khiến anh nhớ ra cô.

Từ hôm đấy cô luôn làm ra những việc ngốc nghếch gây sự chú ý của anh. Ví như cô mang cafe vào cho anh nhưng cố tình làm đổ ra bàn làm việc của anh hay mặt dày đợi anh xong việc ra về rồi xin đi nhờ…v…v.. Mỗi lúc như vậy cô lại kể chuyện xưa để anh nhớ ra nhưng tất cả chỉ là một con số không tròn trĩnh. Nhưng cô nào biết những việc mình làm đã khơi lên trong anh một loại tình cảm đặc biệt với cô. Anh không hề chán ghét những việc ngốc nghếch cô đã làm mà ngược lại cảm thấy thú vị. Bất giác anh đã yêu cô lúc nào không hay.

Valentine anh đã tỏ tình với cô. Lúc đó cô hạnh phúc lắm, nói hết tâm tư của mình ra, còn kể cả đoạn kí ức anh không nhớ. Cô khóc, anh ôm cô vào lòng dỗ :
– Cho dù anh không nhớ ra đoạn kí ức của hai ta cũng không sao. Em chỉ cần biết rằng, hiện tại và tương lai anh luôn ở bên em, chăm sóc và bảo vệ em là được rồi.
Từ hôm đó, anh luôn chăm sóc cô chu đáo. Anh còn tự mình vào bếp nấu cho cô ăn sợ cô ăn đồ bên ngoài không sạch sẽ cô ăn vào sẽ bệnh. Tối anh luôn nhắn tin nhắc cô ngủ đúng giờ, sáng thì làm đồ ăn đến đón cô đi làm. Đó là một khoảng thời gian hạnh phúc nhất của hai người.

Nhưng một sự việc xảy ra đã khiến hai con người đang hạnh phúc phải xa cách. Hôm đó anh đưa cô đi dạo. Lúc hai người qua đường thì một chiếc xe tải vượt đèn đỏ lao đến. Anh chỉ kịp đẩy cô ra còn mình thì bị chiếc xe đâm vào. Sau một hồi choáng váng, cô quay lại tìm anh nhưng chỉ thấy anh nằm đó, một vũng máu lớn chảy ra. Cô hoảng sợ chạy lại ôm lấy anh khóc lớn. Bỗng có một bàn tay đưa lên lau nước mắt cho cô. Cô cúi xuống :
– Anh không được bỏ em mà đi đâu đấy.
Anh cười yếu ớt :
– Đừng khóc. Em khóc xấu lắm đấy.
Cô sụt sịt cố nén nước mắt lại :
– Vậy anh phải hứa với em là sẽ khỏe lại để mình còn làm đám cưới, cùng chăm lo cho những đứa con của chúng ta trong tương lai nữa.
Anh cười :
– Kiếp này anh phụ lòng em rồi. Nghe anh nói này, anh đã yêu em chân thành như thế, dịu dàng như thế. nên cầu trời cho em gặp được người cũng yêu em chân thành và dịu dàng như vậy. Và anh cũng không muốn làm em buồn vì bất cứ điều gì vậy nên em đừng buồn, đừng khóc nhé.

Nói xong câu này cũng là lúc anh rời xa thế giới này, rời xa cô – người con gái anh yêu.

Nguồn: Sưu tầm bởi Hạ Diệp

Hạ Diệp
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×