Truyện

Đoản

Kết quả hình ảnh cho ảnh ngôn tình
Cô và hắn kết hôn là do hai bên gia đình có đính ước từ trước, hay nói cách khác là bị ép buộc. Hắn và cô không hề thích nhau, kết hôn xong thì cứ thế sống với nhau cả đời không ai vướng ai. Nhưng biết làm sao? Cuộc đời vốn ngang trái. Con gái thường rất yếu đuối, nhạy cảm hơn nữa còn rất dễ siêu lòng. Cô cũng là con gái thôi, đối với một người đàn ông thành đạt đẹp trai như vậy trái tim rất dễ rung động và….cô quả thật yêu hắn. Dù biết hắn luôn lạnh nhạt với cô, nhưng cô không thể cản được trái tim cứ hướng về hắn. Cô nghĩ tình cảm có thể từ từ bù đắp, có rất nhiều đôi vợ chồng kết hôn xong mới yêu nhau mà, cô phải kiên nhẫn chờ đợi.
Cô cố gắng trở thành một người vợ đảm đang, hoàn hảo. Ngày ngày dạy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng, quần áo đi làm cho hắn sau đó dọn dẹp.
Hắn hay về muộn lúc nào trên người cũng có mùi rượu nồng nặc. Hôm nay cũng vậy, cô thuần thục đưa hắn vào phòng, thay đồ nhưng lúc thay áo cho hắn cô phát hiện trên cổ áo hắn có một vết son đỏ chói trông vô cùng chướng mắt. Tay cô run run, môi cũng mím chặt.
Hắn có tình nhân bên ngoài.
Cô nhẫn nhịn, kiên nhẫn coi như không biết gì. Nhưng nhiều ngày về sau, hắn về muộn càng nhiều có đêm còn không về, trên người lúc nào cũng nồng nặc mùi nước hoa phụ nữ cùng dấu son. Có lần hắn dẫn cô gái đó tới ôm hôn trước mặt cô, ánh mắt hắn như một nhìn cô khêu khích. Cô mím môi, trái tim đau âm ỉ. Hắn dịu dàng với cô gái ấy như vậy làm cô…Ghen tỵ.
……
“Anh ơi, em…em muốn nói cho anh biết một chuyện”.
“Tránh ra!! Tôi không có thời gian”.
Hắn xô cô ngã ra sàn lạnh buốt rồi lấy một chiếc áo khác đi ra ngoài.
Cô nghe thấy tiếng động cơ, có lẽ anh đi rồi, cười khổ một tiếng, tay nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng bằng phẳng.
“Em có thai rồi”.
Cô không biết là nói câu này cho ai biết nữa.
Đã nhiều lần cô cố gắng muốn nói cho hắn biết nhưng mà chỉ cần cô mở miệng hắn chán ghét nhìn cô rồi bỏ đi, không hề nhìn lại cô một lần. Cô biết hắn đến chỗ cô gái đó. Chỉ tại cô quá ngu ngốc, ảo tưởng và quá nhu nhược không thể mạnh mẽ như những người vợ khác. Cũng tại cô quá yêu hắn.
Hôm nay là ngày sinh nhật hắn cô vui vẻ chuẩn bị rất nhiều món ăn mà hắn thích. Chuẩn bị xong cô ngồi đợi hắn.
7 giờ…
8 giờ… Trời mưa lớn.
9 giờ… Trời vẫn mưa.
Cuối cùng là 9 giờ 30 hắn mới về nhưng có cả cô gái ấy. Hai người không nhìn thấy cô, tự nhiêm ôm hôn. Sau khi phát hiện ra cô thì dừng lại, ánh mắt ghét bỏ nhìn cô.
“Anh, chúc mừng sinh nhật!”. Cô mỉm cười nhưng trong lòng tim đã sớm rỉ máu.
“Hừ!!”.
Hắn hừ lạnh, nhìn thức ăn và bánh trên bàn rồi vô tình hất đổ những thứ cô dày công chuẩn bị cả ngày xuống đất.
“Anh…”. Cô bàng hoàng, mím môi nhưng ngay sau đó cúi xuống dọn dẹp.
Cô gái đó tiến lên nói định dọn dẹp giúp cô. Cô nói không cần, cô ta cố ý để mảnh sứ cứa chảy máu, hắn lo lắng chạy tới băng bó vết thương cho cô ấy. Sau đó đuổi cô ra khỏi nhà, bỏ cô một mình đứng cô đơn ngoài trời mưa.
Thẫn thờ nhìn màu đen ảm đạm của bầu trời, từng giọt nước mưa hất mạnh vào mắt cay xè, nước chảy ra khoé mi không phân biệt được đâu là nước mắt đâu là nước mưa. Cô lê từng bước mệt mỏi tới một hiên nhỏ tránh mưa, ngồi bó gối.
Cô bật khóc. Cô sai ở đâu chứ? Tại sao lại đối xử với cô như vậy?
Vuốt ve bụng mình.
“Mẹ xin lỗi, mẹ yếu đuối nhu nhược…. Nhưng mẹ đau lắm, mẹ yêu ba con rất nhiều, mẹ phải làm sao đây?”.
…….
Sáng hôm sau.
Sau khi hắn đi, cô mới bước vào nhà. Thay đồ dọn dẹp ổn thoả ngồi thẫn thờ trên giường tới tận trưa.
Cô nấu ăn, cố gắng ăn đầy đủ vì cô biết cô không phải chỉ có một mình, cô còn bảo bối nữa. Cô phải sinh bảo bối ra thật khoẻ mạnh.
Ăn xong cô lại lên giường ngồi tới tận lúc hắn về.
“Anh ơi, hôm nay anh đừng đi đâu có được không? Anh ở nhà thôi, em…”.
“Tránh ra!!”. Cô chưa nói hết câu hắn đã quát lên, hất mạnh cô xuống giường quay lưng đi.
Trước khi ra khỏi cửa phòng hắn còn nói:
“Ngày mai cùng tôi đi thăm ba mẹ”.
Cô cố ngăn giọt nước mắt chảy ra nhưng không thể. Tự ngồi an ủi chính mình.

“Vy… Mày khóc không phải là mày đau lòng…là vì mày quá mệt mỏi. Mày còn có bảo bối, mày phải cố gắng…”.
————————————–
Cô và hắn đi thăm ba mẹ. Cô cố gắng tươi vui nhất có thể, trong suốt bữa ăn gia đình cô là người cười nhiều nhất. Đây là lần đầu tiên cô thấy mình giả tạo như vậy. Cô muốn nói cho ba mẹ và hắn biết cô có thai hai tháng rồi nhưng lại không có cơ hội để nói. Cô nghĩ sẽ còn nhiều thời gian.
Hắn y như cũ lạnh lùng, không nói một lời nào. Ba mẹ vốn đã biết tính của hắn nên không nói gì, có lẽ thấy cô vui vẻ như vậy mà nghĩ cô đang rất hạnh phúc.
Dọn dẹp xong cô và hắn ngủ lại một đêm.
Cô và hắn mỗi người một bên, nằm quay lưng với nhau. Đã bao lâu cô và hắn không ngủ cùng nhau nhỉ?
Cô không nhớ. Hắn thường xuyên không về nhà, nếu về nhà đa số hắn ngủ ở thư phòng hoặc phòng khách. Tại sao hắn luôn xa cách với cô như vậy?
Cả đêm không ngủ được, đợi hắn ngủ say, cô ngồi dậy xuống giường đi sang bên kia giường ngồi ngắm hắn.
Hắn lúc ngủ trông ôn hoà như vậy rất hiền. Cô nhớ rất rõ ánh mắt ôn nhu của hắn nhìn cô ấy, cô rất muốn hắn nhìn cô một lần như vậy. Một lần thôi cũng được.
“Anh ơi, em…yêu anh lắm, cả bảo bối cũng vậy nữa. Anh ơi, em không buông tay được. Có phải em quá cố chấp không?”.
………….
Hôm sau, cô cùng hắn trở về nhà. Ở trên xe, hắn gọi điện cho cô gái đó. Hình như là có xích mích, giọng hắn hơi lớn. Sau đó hắn tức giận dập máy.
“Anh… Là cô ấy sao?”.
‘Kít’
Bỗng hắn phanh xe bất chợt cô giật mình.
“Xuống xe!”.
“Anh, tại sao em phải xuống chứ? Anh và cô ấy xích mích, tại sao lại chuốc lên đầu em?”. Cô bất bình nói. Hai người cãi nhau thì liên quan gì tới cô chứ?
“Xuống xe!!!!”.
Hắn tức giận lôi cô ra khỏi xe rồi bước vào xe lạnh lùng đóng cửa lại. Cô gõ nhẹ trên cửa xe, cách một lớp kính cô không thể nói cho hắn nghe được nhưng cô vẫn cố gắng nói.
“Anh ơi, đừng bỏ em ở lại, em xin anh đó, anh ơi em đang mang thai bảo bối con của chúng ta”.
Hắn coi cô như không khí phóng xe đi mất.
Cô thẫn thờ nhìn chiếc xe nhỏ dần rồi biến mất.
Cô sai rồi. Nhưng sai ở đâu? Yêu hắn? Nước mắt cứ rơi không ngừng, cô không biết đã ngồi bệt xuống đất bao giờ, lúc phát hiện ra thì cảm như trái tim cô vỡ vụn ngàn mảnh. Hắn nỡ bỏ cô ở đây. Từ trước tới giờ hắn không có chút tình cảm nào với cô, vậy tại sao cô còn cố chấp bên hắn?
……….
Đi được một đoạn tâm trạng hắn khá hơn, lại phát hiện trong lúc tức giận mà bỏ cô ở lại nên quay lại chỗ cũ.
Thấy cô đang lẻ loi bước từng bước trên đường không hề định hướng. Hắn bước xuống xe. Nhưng tại sao cô lại đi ra giữa đường như vậy? Bất chợt đồng tử hắn co lại, gào lên:
“Vy!!!!!!!!!!”
‘RẦM’
Cô nằm đó, mỏng manh nhỏ bé trong vũng máu. Hắn vội vàng chạy tới, ôm cô vào lòng. Giọng run run:
“Vy…. Vy….”.
“Anh ơi…cứu con…anh ơi, anh…”.
Cô đau đớn nỉ non cố gắng nặn ra từng chữ, nước mắt cứ lan tràn hai bên khoé mi, rồi không chịu nổi nữa chầm chậm khép mi mắt lại.
Cô mệt mỏi lắm…
“Vy…mở mắt ra đi em, đừng làm anh sợ….”.
Hắn kinh hoảng, bất lực gọi tên cô, run run không biết phải làm sao.
“Vy…”
Hắn lại gọi tên cô. Luống cuống, sợ hãi, một thân chật vật bế cô tràn đầy máu tươi tới bệnh viện không biết bao nhiêu lần ngã khụy. Đến bệnh viện, hắn gào thét kêu bác sĩ cứu cô, ánh mắt sợ hãi, cả thân hình run rẩy y như một đứa trẻ. Một đứa trẻ biết mình sắp mất một thứ gì đó nhưng mà không biết phải làm thế nào để giữ nó lại.
Cô không qua khỏi.
Hắn bàng hoàng, điên cuồng, rống giận xô xát với bác sĩ nhưng khi bình tĩnh rồi hắn vô lực ngồi khụy xuống. Ánh mắt trống rỗng vô định nhìn về phía trước. Miệng lẩm bẩm:
“Vy…Anh xin lỗi… xin lỗi”.
“Về với anh đi…xin em đấy, anh sai rồi…”.
Nhưng cô sẽ không bao giờ quay về nữa…
———————————
“Nhu Nhi…”.
Hắn cất giọng, nghe qua thì không hề phát hiện ra giọng nói của hắn mang vài phần run rẩy, vài phần kích động.
Nàng hơi kinh ngạc lùi lại hai bước. Mặc dù giọng nói này, khuôn mặt này nàng đã ngày nhớ đêm mong biết bao lần nhưng nàng vẫn không biết làm thế nào để đối diện với hắn.
“Đừng đi…”. Hắn dừng lại, ánh mắt chờ mong nhìn nàng, nàng hơi ngạc nhiên không lùi lại nữa. Một lúc sau, hắn không chần chừ mà bước tới đem nàng ôm vào trong ngực. Vùi vào tóc nàng, ngửi hương thơm từ người nàng… Mùi hương này làm lòng hắn nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
“Tìm được nàng rồi…”.
——————————————-
“Nhu Nhi…”.
“Nàng đừng đối xử lạnh nhạt với ta như vậy”.
“…”
“Nhu Nhi, trở về với ta được không?”.
“Chàng không về hoàng cung làm hoàng đế đi, tại sao lại tới đây? Chàng còn rất nhiều việc phải làm cho muôn dân”.
Nàng đang chuẩn bị một số đồ dùng cần thiết đem ra chợ bán. Bình tĩnh nhìn hắn nói. Tuy hắn nói là giao việc cho Bát vương gia nhưng dù sao hắn là vua một nước hắn không được trốn tránh trách nhiệm của mình.
“Ta tới đón nàng”. Một câu nói cương quyết không dài dòng, ánh mắt hắn như một nhìn nàng thâm tình, điều đó đánh thẳng vào lòng nàng khiến nàng xao động. Nhưng mà lại nghĩ nếu nàng trở về không sớm hay muộn hắn lại sẽ quên nàng. Hậu cung ba ngàn giai nhân làm sao hắn có thể chỉ sủng nàng. Hơn nữa, nơi đó rất ngột ngạt , người ta nói cửa vào hậu cung thâm sâu như biển. Nàng…không thể.
Trấn áp xao động trong lòng nàng liền ra khỏi nhà tới chợ buôn bán. Hắn cũng theo nàng.
Trong lúc buôn bán có rất nhiều nam nhân vây quanh mua hàng của nàng. Nhìn mấy người nam nhân cứ dùng ánh mắt dịu dàng đầy thâm tình nhìn nàng, hắn tức giận chỉ muốn đánh cho họ một trận nhưng không thể làm gì cả, bày vẻ mặt không mấy thiện cảm trừng trừng nhìn mấy nam nhân kia ý muốn đuổi khách.
Tới khi không chịu được nữa hắn vội vàng kéo nàng trở về.
“Nàng từ mai đừng buôn bán như vậy nữa!”.
“Chàng không có quyền cấm ta!”.
“Ta là phu quân của nàng!”.
“…”
Nàng không nói gì chỉ nhìn hắn rồi quay về phòng. Lát sau ra khỏi phòng, vào phòng bếp xách một con gà ra.
“Chàng muốn ăn cơm thì làm con gà này đi!”.
“Gà?”.
“Phải!”.
Hắn giật giật khoé môi, đường đường là vua của một nước há phải làm mấy việc này.
“Không làm? Được! Vậy chàng trở về đi, ta đỡ phải tốn tiền nuôi chàng”.
“Được! Ta làm”. Hắn nhất định làm được. Ngày nào nàng chưa trở về thì hắn cũng như thế.
Nhưng nó làm thế nào?
Hắn loay hoay mãi ở trong bếp không biết làm gì, nhìn tròng trọc con gà. Sau đó trong bếp truyền ra tiếng xoong nồi, bát vỡ. Nàng mặc kệ không quan tâm.
Khi hắn mang thức ăn ra bàn mặt hắn không được tốt cho lắm.
“Đây là món gì?”. Nàng trọc trọc thứ đen đen trên bàn.

“Khụ… Gà hầm”. Hắn hắng giọng, mặt hơi xấu hổ mà ửng hồng.
“Không ăn được”. Nàng nói.
“Ta…”.
“Thôi được rồi, để ta làm”. Nàng nói rồi quay đầu vào bếp. Đáng lẽ ra nàng không nên để hắn làm, hỏng mất một con gà.
Về sau không biết là vì sao mà hắn có thể nấu ăn cũng không quá tệ. Thật ra là, ban đêm lúc nàng ngủ hắn lén gọi đầu bếp trong hoàng cung dạy hắn nấu ăn.
Hắn không cho nàng đi buôn bán mà tự mình bán hàng, cuối ngày trở về đưa nàng tiền. Nàng vô cùng ngạc nhiên. Đây là một vị vua của một nước sao? Nhưng mà thật ra hắn không có bán hàng mà là hắn yêu cầu thuộc hạ chia nhau đem đồ đi bán, còn hắn quay lại cung xử lí một số chuyện, thuộc hạ bán được bao nhiêu đưa tiền cho hắn.
Và cuộc sống cứ như vậy trôi qua. Cho tới một ngày, hắn không lời từ biệt mà biến mất. Nàng đã nghĩ đến sự việc này rất nhiều lần, hắn sẽ sớm rời khỏi nhưng mà khi điều này xảy ra rồi nàng không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng.
Cuộc sống của nàng lại quay lại như trước kia không thay đổi. Nàng lại chỉ có một mình. Hiện nay hắn đã đi ba tháng, tuy nàng đã quen nhưng mà vẫn còn cảm thấy trống vắn.
Vào một đêm nọ, nàng đang ngủ. Có một vài hắc y nhân lén lút đi trong đêm, dừng trên nóc nhà nàng, thổi mê hương vào phòng đợi nàng ngủ say rồi nhảy xuống không hề gây ra một tiếng động nào hết. Cho nàng vào một chiếc bao tải vác kên vai phi thân biến mất trong màn đêm.
…….
Khi tỉnh lại mùi long thiên hương nhàn nhạt phả vào mũi rất dễ chịu. Nàng xoay người tìm một tư thế thoải mái hơn nhưng dường như cảm thấy là lạ. Từ khi nào phòng nàng có mùi này? Hơn nữa là ai đang ôm nàng? Nàng mở mắt.
Đập vào mắt nàng là một khuôn ngực ấm áp, mùi hương trên người này rất dễ chịu. Không ai khác là hắn.
“Tỉnh?”. Giọng nói trầm ấm mà khàn khàn vang lên.
“Tại sao…?”.
“Đây là hoàng cung, ta đã đem nàng tới”.
Nàng không biết nói gì mím môi cụp mắt. Nhìn nàng không nói gì hắn vội vàng nói:
“Nhu Nhi… Ta xin lỗi. Là do ta không tốt bỏ rơi nàng nhưng mà ta hứa ta sẽ không bao giờ bỏ rơi nàng nữa”.
“Lần đó ta không thể nói lời từ biệt với nàng là do trong cung có việc gấp cần giải quyết. Ta không hề muốn bỏ rơi nàng. Lúc xử lí xong thì đã là ba tháng, ta…mới vội vàng đem nàng về hoàng cung”.
“Nhu Nhi… Ta yêu nàng.”
“Nàng tha thứ cho ta được không?”
“Ta…”. Nàng ngước mắt nhìn hắn nhưng lại nghe hắn nói:
“Nàng nói nàng không muốn trở về hậu cung thế nên ta đã giải tán hậu cung, xử lí ổn thoả. Ta chỉ có mình nàng là hoàng hậu. Nàng…có thể trở về bên ta được không?”.
Nàng sửng sốt. Hắn có thể vì nàng mà ở cùng nàng một thời gian. Cùng nàng trải qua cuộc sống thường dân. Còn có hắn vì nàng mà giải tán hậu cung, từ trước cho tới nay ít vị vua nào có thể làm được. Làm sao không cảm dộng?
Nàng rưng rưng rồi bật khóc gật đầu. Từ trước cho tới giờ nàng không hề giận hắn.
Hắn khẽ cười hôn lên mắt nàng.
……
Lễ phong Hậu.
Nàng bước từng bước trên bậc thềm. Nhìn vị vua anh tuấn phi phàm đứng trước mặt, ánh mắt ôn nhu của hắn, nàng cười dịu dàng. Đưa bàn tay cho hắn.
“Hoàng Hậu của ta!”.
Giọng hắn vang lên trong không trung. Phía dưới quần thần đồng loạt quỳ xuống hô vang.
Hắn và nàng nhìn nhau, trong đôi mắt chứa đầy thâm tình nồng đậm.
Nguyện mãi yêu nhau, suốt đời suốt kiếp và cả kiếp sau nữa.

Nguồn: ByunQuyen

Teen1s.vn
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×