Truyện

Chương 4 :Chọn phi

Dường như vì câu nói của nàng mà mọi người quên hết rằng mặc vũ y thì làm cách nào múa đây? Vâng, ngay cả vị lão hoàng đế thâm trầm của chúng ta cũng không chú ý đến chi tiết này. Ông chuẩn tấu cho nàng bắt đầu. Không đợi gì nữa, bước chân nàng bắt nhịp theo điệu nhảy quen thuộc, tay áo vung lên đánh vào dây đàn gõ ra từng nhịp từng nhịp theo vần điệu dần dần điệu múa của nàng tăng nhanh theo từng nhịp khiến người khác cảm giác áp lực dồn dập hít thở không thông, chịu một sức ép lạ kỳ, đoạn sau lại như ảo như mộng khiến người ta như lạc vào tiên cảnh trong một không gian bao la rộng lớn với dòng suối róc rách, cánh rừng bạt ngàn, chim ca líu lo theo từng nhịp như cùng làm ra một bản hòa ca riêng biệt,… đặc biệt hơn, con người như không còn trọng lượng, họ giống như bay bổng giữa trời cùng với vị tiên nữ đang nhảy múa giữa trời kia. Tiếng đàn đã dứt từ lâu, mọi người vẫn chưa phản ứng kịp. Nàng cười đầy khinh thường, tùy tiện diễn một tiết mục bình thường nhất cũng đã vậy rồi nha. Chưa kịp hưởng thụ thành quả lâu thì nự cười vụt tắt, khuôn mặt nàng cứng đờ. Vị thái tử đang ngồi trên vị trí cao cao tại thượng kia đang nhìn nàng với một ánh mắt ý vị thâm trường. Nàng như chột dạ mà cúi gằm mặt xuống.
“ Lốp Bốp ……” hắn vỗ tay như muốn thức tỉnh mọi người. Đúng như nguyện vọng của hắn, tiếng vỗ tay liên tiếp bắt đầu. Những lời khen ngợi Giai Kỳ vũ kỹ phi thường giờ cũng đã gió chiều nào theo chiều ấy. Và đương nhiên, giải nhất vòng hai này thuộc về nàng. Đến vòng thứ 3 mới đáng lo, dường như tên thái tử này không ưa gì nàng nha.

Lưu Hành bước đến trước dàn nữ nhân, đến đâu tim nhảy loạn nhịp đến đó. Hắn vốn không xem trọng nữ nhân. Định nghĩa về nữ nhân của hắn chỉ là “ Công cụ làm ấm giường”, có cũng được mà không có cũng chẳng sao, chỉ là do lão hoàng đế bắt ép nên hắn tùy ý chọn là được. 
Hắn thì bình tĩnh như thế nhưng tim Liễu Hạ Nguyệt nàng như muốn rớt ra ngoài rồi! Hắn từng bước về phía nàng. “ Thình thịch…. thình thịch….” trái tim sao đập mạnh như vậy? Hồi hộp, hẳn do hồi hộp đi.
CÁI GÌ?! Hắn vậy nhưng bước đến người bên cạnh nàng _ Tống Giai Kỳ ư? Hắn đưa tay về phía trước, dắt tay nàng ta đến trước mặt hoàng thượng xin thánh chỉ. Được, nàng công nhận, nàng lại lần nữa bại dưới tay nàng ta . Nhưng nàng sẽ không ngu ngốc mà đau khổ. Chính phi không được thì trắc phi . 
Như được ông trời phù hộ, hoàng thượng cất cao giọng nói : “ Nếu đã chọn thái tử phi trẫm nghĩ con nên chọn thêm một vị trắc phi mới thỏa đáng. Trẫm thấy vị tiểu thư của thừa tướng cũng rất tốt. Con nên cân nhắc thử xem.”
Hắn ta như coi đây chỉ là một trò đùa mà đáp không cần nghĩ ngợi:
-“ Cẩn tuân lời phụ hoàng chỉ dạy.” Hắn khẽ khom lưng mà cung kính nói.
Hoàng thượng thì ha ha cười rõ ràng rất hài lòng với biểu hiện này, nhưng vì sao ông ta lại phải giúp mình? Là cân bằng thế lực hậu viện ư? Nếu vậy thì cũng hơi nhàm chán rồi đó …

Bỗng nhị hoàng tử cất tiếng :
-“ Phụ hoàng thứ nhi thần mạo phạm nhưng Liễu tiểu thư tài sắc vẹn toàn, nếu như làm trắc phi thì hơi đáng tiếc, chi bằng để nàng làm vương phi của nhi thần.”
Hắn nói xong đồng loại tiếng hít sâu vang dội. Nàng không thể tin vào tai mình. Theo trực giác, nàng đoán hắn là một người trầm ổn, sao lại làm ra việc như vậy? Thật ra, nếu nói Lưu hành là con người phi phàm, phong thái cao ngạo, lãnh khốc thì Lưu Trạch lại là hiện thân của thiên thần, dịu dàng, phong thái ung dung, về tướng mạo của hắn thì miễn bàn rồi. Hắn với Lưu Hành được coi là hai đại mỹ nam của Phong Ly quốc, đã khiến bao tâm hồn thiếu nữ chết mê chết mệt đây.
Ngoài ý muốn, hoàng đế quay sang nàng hỏi ý kiến.
“Liễu tiểu thư nghĩ thế nào?”
Nàng khẽ run, trả lời không thỏa đáng sẽ ảnh hưởng xấu, gây mất lòng các vị hoàng tử, vậy không phải sẽ ảnh hưởng đến thừa tướng phủ hay sao?
Nàng tỏ r bộ dáng nhu nhược, thủy chung nhìn về phía thái tử, như chút ngại ngùng, cố gắng lấy can đảm để nói:
-“Bẩm hoàng thượng, thứ cho thần nữ nói thẳng.” Sau đó quay sang Lưu Trạch nói:
-“Nhị hoàng tử, thần nữ thấp kém may mắn được trọng dụng nhưng vừa rồi bệ hạ cũng ngỏ ý cho ta cùng thái tử tứ hôn.”
Vừa nói nàng vừa liếc mắt sang thái tử với vẻ thẹn thùng. Ngụ ý trong đó, ai chẳng hiểu.

Đọc chương mới tại       http://santruyen.com/tinh-yeu-u-thu-moi-biet.html

 

Nguồn: Sưu tầm bởi Ren Hakuei

Ren Hakuei
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×