( ! ) Warning: Use of undefined constant HTTP_USER_AGENT - assumed 'HTTP_USER_AGENT' (this will throw an Error in a future version of PHP) in /storage/www.teen1s.vn/wp-content/themes/gem_tf/header.php on line 1
Call Stack
#TimeMemoryFunctionLocation
10.05583328336{main}( ).../index.php:0
20.05713466376require( '/storage/www.teen1s.vn/wp-blog-header.php' ).../index.php:20
30.351812866792require_once( '/storage/www.teen1s.vn/wp-includes/template-loader.php' ).../wp-blog-header.php:19
40.369612890424include( '/storage/www.teen1s.vn/wp-content/themes/gem_tf/single.php' ).../template-loader.php:74
50.369612890424get_header( ).../single.php:1
60.369612891552locate_template( ).../general-template.php:41
70.369612891648load_template( ).../template.php:647
80.369612892328require_once( '/storage/www.teen1s.vn/wp-content/themes/gem_tf/header.php' ).../template.php:688
CHỜ NGÀY NẮNG LÊN CHAP8 – Teen1s.vn
Truyện

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN CHAP8

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN

CHAP8

Bạch Tố không mảy may quan tâm tiếng gọi của con người đó. Cô vẫn cứ lần theo gậy chỉ đường của mình mà đi thẳng, không quay đầu lại. Bạch Tố bị mù nhưng cô không phải là người vô ý thức. Lúc nãy cô còn cảm nhận rất rõ anh ta cứ nhìn chằm chằm vào cô khi cô đang đọc kinh Thánh. Hơn nữa cả Thánh đường giờ này rất ít người đến cầu nguyện, bàn ghế trống còn nhiều vô số, vậy mà anh ta lại không ngồi mà phải chọn chỗ ngay cạnh cô mà ngồi. Con người này ắt hẳn là có ý đồ mà. Rõ ràng là có thể nói được, mà còn giật lấy bảng chữ nổi của cô để trả lời. Hay anh ta muốn trêu ghẹo mình vừa là người khiếm thị vừa là một người câm. Đúng rồi, con người bên ngoài kia luôn kì thị những người khuyết tật như mình, họ xem mình như sinh vật lạ ngoài hành tinh, họ hất hủi và căm ghét mình. Cho nên, mình sẽ không để họ phải chướng mắt, tốt nhất nên tìm một cái hang sâu mà chui vào để ẩn nấp. Bạch Tố tự nhủ cô sẽ không bao giờ để người khác có cơ hội châm chọc và khinh thường cô nữa. Cô sẽ trốn, trốn càng xa càng tốt. Bạch Tố rất sợ, cô sợ bởi vì cô từng có một gia đình mà ba mẹ và chị hai cô đã xua đuổi, xa lánh cô như thế. Cô không muốn bị như vậy một lần nào nữa, cô sợ, cô rất sợ. Cô phải đi nhanh chân một chút.

Rầm…

“Cô có sao không?”

Bạch Tố vì đi nhanh quá, không may bị vấp ngã xuống đất. Thấy thế Thượng Ninh hốt hoảng chạy lại đỡ cô dậy. Bàn tay anh ta chưa kịp động vào Bạch Tố thì đã bị cô đẩy ra. Sắc mặt Bạch Tố xanh xao thấy rõ, cô đang run sợ, hai tay mò mò tìm kiếm thứ gì đó.

Chiếc gậy của mình, gậy của mình đâu rồi. Người thanh niên này là ai, mình không muốn anh ta thương hại mình. Anh mau biến đi khỏi đây đi, tôi không cần, tôi không cần sự thương hại của anh. Làm ơn đi đi, mọi người làm ơn, xin đừng nhìn tôi với ánh mắt đó. Xin đừng.

Bạch Tố loay hoay tìm cây gậy của mình, cô cảm nhận được nhiều ánh mắt đang hướng về cô, ánh mắt của sự thương hại. Cô căm ghét điều đó, cô không muốn bị người khác chú ý dồn vào trọng tâm, cô không muốn.

Chúa ơi, xin Người hãy giúp con, cầu xin Người, con cầu xin Người.

“Các người nhìn cái gì chứ, cút hết đi” Thượng Ninh gầm lên, anh ta khác hẳn với dáng vấp thư sinh lúc bấy giờ, gương mặt lạnh lùng đầy sát khí “có nghe không hả?”

“Trời ơi…làm gì dữ vậy, đi thì đi”

“Làm gì lớn tiếng thế không biết?”

“Thôi, chúng ta đi thôi.”

“Ờ ờ, tội nghiệp cô gái khiếm thị đó quá”

“Cút hết đi” ánh mắt Thượng Ninh như muốn đốt cháy những người dân đó, họ đi nhà thờ mà lại phát ngôn quá đáng. Xúc phạm Bạch Tố là người mù sao, dám nói như vậy sao, em ấy đâu cần sự tội nghiệp của các người.

Đám đông tản ra hết, Thượng Ninh nhìn thấy Bạch Tố vẫn đang loay hoay tìm cây gậy, anh ta thở dài, giơ tay lấy cây gậy đưa vào tay Bạch Tố. Bạch Tố sợ hãi, nhưng có chút tức giận, cô nhang chóng giật lấy cây gậy rồi hất tay Thượng Ninh, cô vội vã đứng dậy đi tiếp. Sự việc vừa nãy đã dọa cô rồi, bờ vai cô đang run rẩy từng nhịp.

“Bọn họ đi hết rồi, không ai dám nhìn cô đâu, đừng sợ”

Bạch Tố vẫn bước đi

“Tôi không thương hại, cũng không tội nghiệp cô. Ngược lại còn rất ghét tính bướng bỉnh của cô, tại sao ngay cả sự giúp đỡ của người khác, cô cũng không cần chứ. Cô sỉ diện thế sao, ha ha thật buồn cười”

Bạch Tố không tức giận, cô chỉ cảm thấy người này, anh ta thật là vô sỉ. Anh ta và cô thân nhau lắm sao, vì sao mới lần đầu gặp mặt mà ăn nói sổ sàng đến thế, vả lại còn có thái độ như vật với cô. Bạch Tố dừng chân, cô cúi đầu viết nhanh chóng gì đó lên bảng chữ.

– Anh rốt cuộc là muốn gì đây? Tại sao lại cứ không buông tha tôi chứ?

“Hừ, tôi chỉ không thích thái độ vô lễ của cô. Vừa nãy tôi giúp cô tìm cây gậy, vậy mà cô không cảm ơn tôi thì tôi, còn hất tay cô ra. Cô thử nói xem, hành động như vậy có phải là biết ơn hay không?”

Bạch Tố tức giận muốn dẫm bẹp tên trước mặt, nhưng cô kiềm chế lòng mình. Nhẫn nhịn cúi đầu rồi viết hai chữ cám ơn trên bảng nổi. Xong rồi cô từ từ xoay người đi tiếp. Bạch Tố vốn dĩ đã có tính cam chịu từ bé rồi, không phải là cô thích như thế. Nhưng mà cô còn sự lựa chọn nào khác sao? Cô có thể phản kháng lại được gì khi mắt không thể nhìn, miệng không thể nói. Cô lại thân thể yếu ớt, thì làm sao đấu lại tên nam nhân kia.

Thượng Ninh ngắm nhìn Bạch Tố rời đi, tim anh ta thắt lại. Bạch Tố, em bị chèn ép đến như vậy, mà vẫn có thể nhẫn nhịn được sao? Mấy năm qua em ở Bạch gia cũng dùng thái độ này để sống yên ổn sao? Bạch Tố, em đã thay đổi nhiều quá, anh không muốn em thế này, thà em đánh mắng, chửi rủa anh, trêu chọc anh như lúc xưa thì hay biết mấy. Nhìn em bây giờ anh quả thực không cam lòng. Một cô bé từng hoạt ngôn vì cớ sự gì mà trở thành không nói được nữa.

Hết c8

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×