Truyện

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN CHAP7

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN

CHAP7

Sáng hôm sau, Bạch Tố đỡ hơn đôi chút, cô lại tiếp tục công việc chăm sóc các em nhỏ ở nhà thờ như cũ. Các em nhỏ mấy ngày rồi không thấy Bạch Tố, chúng nó rất nhớ cô, có đứa vừa nghe tiếng bước chân quen thuộc từ xa đã ngẩng đầu lên. Mặc cho Bạch Tố không nói được nhưng cô lại rất cảm động trước tình cảm của các em dành cho mình.

“Cô Christina, chúng em chào cô”

Bọn trẻ có đứa nhìn thấy được thì chạy đến dìu Bạch Tố, còn những đứa khiếm thị như cô thì ngồi ngoan ngoãn trên ghế, khoanh tay lên bàn. Bạch Tố dựa vào cây gậy dẫn đường, cô bước đến từng em một, kiểm tra chữ viết chính tả đã được chúng viết sẵn ở nhà trên bảng chữ nổi. Những đứa trẻ nào viết đúng hết, Bạch Tố liền tặng kẹo cho nó, còn những em nào viết chưa đúng, Bạch Tố liền tận tình chỉnh lại, cô mỉm cười, vuốt đầu đứa nhỏ rồi đưa cho chúng một thanh kẹo nhỏ.

Bạch Tố tuy không phải là giáo viên chính thức của lớp học tình thương này, nhưng đám nhóc ai cũng yêu quý cô. Cô giáo là một người “thầm lặng” chúng chẳng hiểu vì sao mà cô giáo không nói chuyện với chúng, nhưng chúng hiểu được và cảm nhận được cô Christina là một giáo viên rất dịu dàng. Cô còn là một cô giáo xinh đẹp nữa chứ, cô Christina cứ như thiên sứ mà Chúa phái đến để yêu thương chúng vậy.

Giờ kiểm tra bài cũ của Bạch Tố nhanh chóng trôi qua, ba mươi phút sau thì chị Liên Hoa vào giảng dạy bài học cho các em nhỏ. Bạch Tố ước gì, mình cũng có thể nói được, để được dạy các em nhiều hơn, sẽ kể cho các em nghe nhiều câu chuyện cổ tích mà ngày xưa cô thường được bà nội kể cho nghe vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ. Đó quả thực là thời khắc hạnh phúc nhất trong đời cô. Nhưng mà đâu có người nào là đi cùng một người nữa đến suốt cuộc đời chứ, bà nội cũng đã bỏ cô mà ra đi. Bạch Tố từ đó trở nên chỉ còn một mình, cô ít nói hẳn và sau này thì chẳng còn có thể nói được nữa.

“Christina”

Bạch Tố đang ngồi ở Thánh đường cầu nguyện thì sơ Maria gọi cô, cô ngoảnh mặt lại nhẹ nhàng mỉm cười.

– Sơ tìm con có việc gì sao ạ? Bạch Tố viết từng chữ trên bảng chữ nổi.

“Christina, hôm trước sơ nghe một sơ bảo lại rằng có người muốn tìm con” sơ Maria nhìn Bạch Tố, vẻ mặt ôn nhu hiền từ.

– Ai thế sơ?.

Sơ Maria lắc đầu “sơ Susan nói lại rằng đó là một thanh niên cao ráo, cậu ta đến tìm con rất nhiều lần. Christina, con có biết là ai không?”

– Thưa sơ, chắc anh ta nhận nhầm người rồi. Hay là còn một ai tên là Bạch Tố, chứ con trước giờ chẳng có bạn bè nào cả. Thì làm gì mà có ai đi tìm con.

Bạch Tố lắc lắc đầu, gương mặt vẫn thản nhiên nắn nót từng nét chữ. Cô thở dài vì ngay cả ba mẹ và chị ruột của cô còn không đến thăm cô cơ mà thì làm gì có việc “một chàng trai” nào đó chứ. Chắc chắn là nhầm lẫn tên tuổi thôi.

“Ừm cũng đúng, con từ nhỏ lớn lên trong Bạch gia, cuộc sống của con chỉ có mỗi sơ là biết rõ. Chắc là nhầm lẫn gì rồi”

Bạch Tố nghe sơ Maria nói xong, cô phì cười

– Đúng rồi ạ thưa sơ.

Khunh cảnh Thánh đường lúc đó, có một bà sơ đang ngồi cạnh cô gái mặc váy trắng, gương mặt cô gái lúc nào cũng mỉm cười nhưng nội tâm lại buồn man mác. Hai người họ mải mê trò chuyện thật lâu dưới tượng Chúa trời mà không để ý đằng sau là một người thanh niên đang đứng đó. Anh ta ngày nào cũng đến Thánh đường để chờ đợi một ai đó từ sáng đến tận chiều tà. Thật may mắn, Chúa đã nghe được lời cầu nguyện của anh ta, cô gái đó cuối cùng cũng xuất hiện. Anh ta không ai khác chính là Thượng Ninh.

Lúc sơ Maria rời đi, Thượng Ninh dần dần tiến lại băng ghế mà Bạch Tố đang ngồi. Trên tay cô cầm một cuốn kinh Thánh bằng chữ nổi, ngón tay cô linh hoạt lướt lướt trên đó. Thượng Ninh nhìn thật lâu gương mặt Bạch Tố, đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, Bạch Tố khác hẳn hồi nhỏ. Hình như cô đã cao lên nhiều, và không còn thói quen khóc nhè như xưa. Nhưng không hiểu vì sao gương mặt của Bạch Tố có vẻ rất thê lương, cứ ngỡ như cô vừa trải qua một quá khứ đau buồn gì vậy. Phải, miệng cô cười, nhưng lòng cô đau.

– Anh là ai?

Thượng Ninh có chút bất ngờ khi Bạch Tố giơ bảng chữ nổi trước mặt mình, anh ta lấy lại tinh thần ngay sau đó. Người ta nói đúng, người khiếm thị khả năng cảm nhận của họ rất cao, hơn cả người bình thường nữa. Thượng Ning bất giác bật cười, anh ta không trả lời mà đỡ lấy tấm bảng chữ nổi, viết lên đó.

– Cũng là người đến đây đọc kinh thánh như cô.

Bạch Tố khẽ nhăn mặt, cô định trả lời lại điều gì đó, nhưng suy. nghĩ lại thì thấy không cần thiết dài dòng. Bạch Tố cúi chào Thượng Ninh rồi cầm cây gậy chỉ đường của mình rời khỏi Thánh đường.

“Này cô, cô không đọc kinh nữa sao?” Thượng Ninh thấy Bạch Tố bỏ đi, anh ta lên tiếng gọi.

Hết c7

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×