Truyện

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN CHAP5

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN

CHAP5

Ngày ngày, Bạch Tố cùng chị Liên Hoa đến lớp bổ túc dành cho người khiếm thị để học văn hóa và nghề nghiệp. Cô giáo ở đây cũng là một người khiếm thị, mọi người trong lớp chỉ vẻn vẹn hai mươi người nhưng tất cả đều giống cô, họ cũng không thể thấy được ánh sáng. Bạch Tố cảm nhận mình không còn bị lạc lõng giữa thế giới rộng lớn này nữa. Đúng rồi, đây chính là nơi phù hợp với cô nhất, là nơi mà cô thuộc về.

Thời gian thấm thoắt nhanh như một cơn gió, năm nay Bạch Tố đã tròn mười bảy tuổi, cô đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Dưới gốc cây phượng vĩ, một cô gái tóc dài trong chiếc váy trắng dài chấm chân, nhìn từ xa cứ ngỡ như một thiên sứ mỏng manh vậy. Gương mặt cô thanh thú, khác hẳn với một cô bé xấu xí thưở nhỏ, ai cũng thấy Bạch Tố ngày càng xinh đẹp. Cô khác hẳn với chị gái ruột của mình…

“Christina”

Bạch Tố quay người lại, là giọng nói quen thuộc của chị Liên Hoa, chị ấy học xong rồi.

Như đã hẹn, hai chị em cùng ngồi trên một chiếc đá quen thuộc ở góc khuất nhà thờ. Liên Hoa cười cười nói nói kể thật nhiều với Bạch Tố “em biết không, mặc dù chị không nhìn thấy em, nhưng chị biết em càng ngày càng xinh đẹp. Em biết vì sao chị biết không? Hì hì, là vì những người học bổ túc, có cả người sáng mắt, họ nói em cứ như thiên thần ấy.”

“Còn nữa nhé, còn có các anh chị làm thiện nguyện ở nhà dòng này. Nói nhỏ này, có nhiều anh để ý đến em đấy, họ rất thích em”

Bạch Tố vẫn cứ lặng thinh ngồi nghe chị Liên Hoa nói, cô cười nhẹ. Rồi viết viết dòng chữ nổi.

– Chị Liên Hoa, năm sau khi đủ mười tám tuổi, em sẽ đi tu.

“Thật sao? Chị chỉ nghĩ đó là mơ ước lúc em còn nhỏ thôi chứ?” Liên Hoa có chút ngạc nhiên, không ngờ cô bé này lại có lập trường đến vậy.

– Em sẽ không yêu ai, và em cũng mong rằng không có ai yêu phải em. Yêu một người vừa bị câm, vừa bị mù như em, chỉ làm gánh nặng cho người khác.

Liên Hoa thở dài “em đừng bi quan như thế, em rất xinh đẹp mà”

– Nếu yêu chỉ vì cái đẹp, thì có rất nhiều cô gái đẹp hơn em mà cơ thể lành lặn.

“Chị thua em rồi đấy. Thôi nào, về phòng thôi” Liên Hoa nắm tay Bạch Tố đứng dậy “Christina à, em có thể nói với chị một câu thôi được không?”

– Xin lỗi chị, em chỉ có thể viết ra chữ nổi thế này. Em đã cố gắng nói nhưng lại không được.

“Hây da, vậy thì căng quá nhỉ?”

– Hì hì

….

Thượng Ninh thường xuyên đến Bạch gia chơi, nhưng anh ta vẫn không gặp được Bạch Tố. Đã rất nhiều lần Bạch Thủy luôn tìm lý do để che giấu hành tung của em gái mình, cô ta không muốn Thượng Ninh thấy được đứa em gái xấu xí, xui xẻo của mình. Vì vậy Bạch Thủy đã nói rằng, Bạch Tố đi nước ngoài sống rồi. Nhưng khi Thượng Ninh gặng hỏi là đi nước nào, thì Bạch Thủy lại lái đề tài sang hướng khác.

“Bạch Thủy, rốt cuộc là Bạch Tố ở đâu?” Thượng Ninh lạnh nhạt, anh ta hừ một tiếng tức giận “em dài dòng quá rồi đấy”

“Em…em…không biết, anh hỏi ba mẹ em…thì biết” Bạch Thủy ấp úng, thực ra cô không muốn hỏi việc này. Nhưng suốt mấy năm qua từ ngày gặp lại nhau, anh Thượng Ninh chỉ toàn hỏi về Bạch Tố mà, chẳng lẽ nào anh ấy có tình cảm với em gái cô sao? Không, không thể nào như vậy được. Bạch Tố là một đứa mù, lại bị câm nữa, còn xấu xí, khó gần. Anh Thượng Ninh chỉ vì tò mò mà hỏi thôi, làm gì có chuyện anh ấy thích con nhỏ đó.

Bạch Thủy suy nghĩ hồi lâu, đến khi quay về thực tiễn thì Thượng Ninh đã đi mất từ lúc nào.

Thượng Ninh đã là sinh viên đại học, anh ta nối nghiệp tập đoàn kinh doanh bất động sản Eden của ba mình. Vì vậy trọng trách của anh ta rất lớn.

“Tôi cần tìm một cô gái là nhị tiểu thư của Bạch gia, Bạch Tố. Anh cứ cho thám tử điều tra, tìm được cô ấy 3000 đô này là của họ” Thượng Ninh quăng một xấp tiền lên bàn làm việc, anh ta nghiêm nghị “nội trong ba ngày, tôi muốn biết được cô ấy đang ở đâu”

“Vâng, thưa giám đốc”

“Được rồi, anh đi làm việc của mình đi”

Thượng Ninh đi về hướng cửa sổ, anh ta ngẩng mặt lên ngắm nhìn cảnh mặt trời lặn. Thật là một cảm giác buồn não nề, chẳng hiểu vì sao mỗi lần nhắc đến Bạch Tố, anh ta lại cảm thấy xót xa đến như vậy.

Nhiều năm rồi không gặp em, anh có rất nhiều điều muốn nói với em. Cầu mong em vẫn khỏe mạnh, như ngày xưa khi anh bắt nạt em, em vẫn thường đánh mắng anh rất nhiều. Bạch Tố, đến khi chúng ta gặp lại nhau, em cũng phải đánh mắng anh như hồi bè đấy nhé.

Hết c5

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×