Truyện

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN CHAP4

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN

CHAP4

Bạch Tố được sơ Maria xin phép Bạch lão gia và Bạch phu nhân cho cô được đến nhà thờ. Lúc đầu ba mẹ Bạch Tố nhíu mày cau có, họ bảo rằng Bạch Tố mù lòa lại còn tính tình quái dị sẽ làm hỏng chuyện của nhà thờ mất. Nhưng sơ Maria hiền từ mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Tố, dịu dàng nâng niu.

“Nhị tiểu thư là một cô gái có tấm lòng nhân hậu, tính tình của cô ấy tôi hiểu rõ hơn ai hết. Xin Bạch lão gia và phu nhân yên tâm. Tôi dám cam đoan Bạch Tố sẽ không gây thiệt hại gì cho nhà thờ đâu”

Bạch lão gia và phu nhân nhìn nhau, sau đó nhìn về phía Bạch Tố đang đứng nép sau sơ Maria. Đứa con này của họ từ khi mới chào đời đã định sẵn xấu số, vì vậy đẩy nó đi cũng tốt.

“Ừm. Vậy thì nhờ sơ chăm sóc Bạch Tố giúp chúng tôi. Tiền trợ cấp cho nó, chúng tôi sẻ gửi đủ”

“Xin Bạch lão gia đừng nói như vậy. Bạch Tố đến nhà thờ làm công đức, chúng tôi mới là người phải cảm kích cô ấy, tiền trợ cấp của lão gia chúng tôi không nhận đâu” sơ Maria mỉm cười, sơ xua tay từ chối bao thư của Bạch lão gia.

“Nhưng mà…”

“Lão gia và phu nhân xin đừng làm khó tôi”

Cuối cùng, sơ Maria cũng dẫn Bạch Tố thoát khỏi ngôi nhà giam cầm đó. Vừa ra khỏi căn phòng ngột ngạt, Bạch Tố cảm nhận nắng và gió đang thi nhau đùa vui trên làn da của mình, thích thật, lâu như vậy rồi cô mới được ra ngoài. Mà còn đến nhà thờ nữa chứ, nơi có Chúa, nơi có những thiên thần. Ở nhà thờ, cô sẽ gần hơn với điều ước của mình.

Bạch Tố một tay cầm gậy dẫn đường, một tay được sơ Maria chặt dẫn đi. Cảm giác có người nắm tay, cảm giác này thật là lạ, trên đời này hóa ra còn có người đồng ý nắm lấy tay cô, đồng ý dẫn cô buớc đi. Bạch Tố bỗng dưng mỉm cười, nụ cười của sự hạnh phúc này cuối cùng cũng trở lại rồi.

Amen, ơn Chúa. Người đã nghe được lời cầu nguyện của con rồi.

….

Tiếng chuông nhà thờ vang lên, báo hiệu đã đến giờ làm lễ. Dòng người tập trung đông đúc ở sảnh lớn của nhà thờ. Trước tượng Chúa trên cao, họ hát Thánh ca, họ đọc kinh cầu nguyện rồi thành tâm bộc bạch nỗi niềm cùng Chúa. 

Sơ Maria nhìn biểu hiện trên gương mặt cô gái nhỏ bên cạnh, sơ rất vui mừng vì cô gái đã biết cười, đã phấn chấn lên rất nhiều.

“Bạch Tố, con thấy vui không?”

Bạch Tố khẽ gật đầu, cô còn mỉm cười nữa, nhưng đây là nụ cười vui mừng chứ không phải nụ cười miễn cưỡng của trước đây. Bạch Tố nuốt nước bọt, cô cố gắng để phát âm, nhưng mãi mà không thể nói ra được câu chữ nào cả. Có lẽ vì lâu rồi không nói, nên giờ đây khi Bạch Tố muốn nói thì đã không được nữa rồi. Bàn tay Bạch Tố sợ sệt nắm chặt tay sơ Maria. Sơ Maria hiểu được Bạch Tố đang hoảng loạn, sơ vỗ vỗ tay trấn an “Bạch Tố, không sao đâu con, từ từ nói cũng được mà, từ từ con nhé”

Đôi vai của Bạch Tố run lên, cô ú ớ mãi mà không tròn chữ được. Nhưng cô nghe lời sơ Maria, thả lỏng cơ thể từ từ tập nói lại từ đầu.

Sơ dẫn Bạch Tố vào một gian phòng nhỏ, căn phòng tuy không sang trọng và đầy đủ tiện nghi như ở Bạch gia, nhưng tại đây cô được ở chung với một chị gái bằng tuổi chị hai cô. Và đặc biệt, chị ấy cũng là một người khiếm thị, nhưng chị ấy hòa đồng và lạc quan hơn cô rất nhiều. Dĩ nhiên chị ấy cũng thấu hiểu tâm trạng của Bạch Tố.

“Bạch Tố, đây là chị Liên Hoa, từ nay về sau con và chị ấy ở chung phòng với nhau, có gặp khó khăn gì con cứ nói với chị ấy” sơ Maria chợt lắc đầu, hình như vừa rồi bà đã nói sai điều gì đó rồi. Phải, Bạch Tố đâu thể nói chuyện được nữa.

Liên Hoa gật đầu, chị ấy đã được sơ Maria nói rất nhiều điều về Bạch Tố, cho nên bệnh tình của cô gái này, Liên Hoa cũng biết rõ “em không nói được cũng không sao, chị sẽ hướng dẫn cho em từ lúc đầu nhé”

“Đây là phòng tắm và bồn nước”

“Đây là giường ngủ, có cả một cái bàn nhỏ bên cạnh.”

“Hì hì, phòng không có nhà bếp, vì chúng ta sẽ tập trung ăn uống ở phòng ăn của nhà thờ. Giờ ăn sáng sẽ là sau khi đọc kinh Thánh, ăn trưa là mười hai giờ và bữa ăn chiều là vào lúc sáu giờ sau khi tan lễ. Bạch Tố à, chị sẽ nhắc em, em không cần phải lo đâu nhé.”

“À mà em có tên mới chưa?”

Nãy giờ mải mê hướng dẫn mà Liên Hoa quên mất chuyện này. Bởi vì những tu nữ khi vào đây, thì sẽ được sơ đặt cho tên mới. Tên gọi đó sẽ theo họ cho đến suốt cuộc đời ở nhà thờ.

“Bạch Tố, sau này con sẽ có tên là Christina nhé” sơ Maria vuốt mái tóc đen dài của Bạch Tố. Bạch Tố nhanh nhảu gật đầu, từ nay về sau cô sẽ là Christina, cô sẽ là một thành viên của nhà thờ. Đợi đến năm cô tròn mười tám tuổi, cô sẽ đi tu. Cô sẽ như sơ Maria, giúp đỡ và truyền đạo cho tất cả mọi người.

Cái tên Bạch Tố từ nay cô sẽ quên, sẽ xóa sạch ký ức về Bạch gia ở trong tâm trí. Để trở thành một nữ tu thuần túy nhất, một lòng hướng đến đức Chúa trời kính yêu.

Hết c4

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×