Truyện

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN CHAP3

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN

CHAP3

Bạch Thủy có hơi buồn một chút, bởi vì nếu đi thăm gia đình bác Eden mà có mặt Bạch Tố thì sẽ vui hơn nhiều. Nhưng Bạch Thủy không dám xin ba để cho em gái đi cùng, vì lời ba đã quyết nếu Bạch Thủy mà còn ngoan cố, có khi cô còn không được đi. Thôi thì đành chịu, cũng chưa chắc Bạch Tố chịu đi chung, bởi lẽ Bạch Tố sống nội tâm, lại lầm lì ít nói, chắc lại không thích đi gặp người ngoài đâu.

Cốc…cốc

“Bạch Tố, chị Bạch Thủy đây, chị vào nhé” Bạch Thủy đẩy cửa phòng bước vào, Bạch Tố đang ngồi ở bàn học. Tay cô đang vẽ vẽ trên giấy những hình thù kỳ lạ, xấu xí vô cùng. Bạch Thủy trề môi, giật lấy bức vẽ của em gái “Tố Tố, xấu quá, em vẽ ma quỷ gì vậy?”

Bạch Tố vẫn cúi gầm mặt xuống bàn, cô siết chặt cây bút chì màu, miệng vẫn không chịu mở ra. Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi Bạch Tố khó chịu trong lòng, cô chỉ biết giải tỏa bằng cách này thôi và chị hai luôn là người giật giấy vẽ của cô mà châm chọc. Vì chị ấy không có ý xấu cho nên Bạch Tố cũng không phản kháng gì cả. Cô chỉ im lặng và im lặng.

“Này Tố Tố, hôm nay ở trường chị đã gặp lại anh Thượng Ninh đấy. Em có nhớ anh ấy không? Lúc nhỏ ba người chúng ta thường hay chơi chung với nhau đấy, khi đó anh ấy có ý thích chị thì phải, nhưng chị từ chối do anh ấy thấp bé, lại hay bắt nạt, cướp giật bánh kẹo của em, nên chị không thích lắm”

Thấy Bạch Tố vẫn im lặng, Bạch Thủy kể tiếp “nhưng bây giờ anh ấy khác rồi, vừa cao ráo vừa điển trai, chị rất thích. Có thể chị sẽ nhận lời nếu anh ấy tỏ tình với chị lúc này”

Bạch Thủy say sưa kể chuyện, cô liên tục khen chàng trai mang tên Thượng Ninh đó trước mặt Bạch Tố. Nhưng Bạch Tố thì vẫn như một tảng băng trôi, cô không quan tâm đến lời nói của chị hai. Ngay cả cái người mang tên Thượng Ninh, cô cũng chẳng ấn tượng gì cả, chỉ nhớ sơ sài đó là một cậu bé ở chung cùng một tầng chung cư ngày xưa. Thế thôi.

“Này, em có nghe chị nói gì không hả Tố Tố?” Bạch Thủy dậm chân tức tối, cô ta nhíu mày “em bị mù chứ đâu có bị câm, tại sao ai hỏi gì em cũng cứ im thinh thích như vậy chứ?” Bạch Thủy hất rơi màu vẽ của em gái xuống đất rồi giận dỗi bước ra khỏi phòng, khóa cạch cửa lại.

Bạch Tố rời ghế, cô khom lưng xuống đất, đôi tay nhỏ bé mò mò tìm kiếm từng cây chì màu. Một hộp màu tất cả hai mươi cây rơi xuống, cô chỉ mới tìm thấy phân nửa số cây chì màu, Bạch Tố vẫn không bỏ cuộc, lướt tay trên nền đất, ngón tay sơ ý chạm vào chân ghế sắt nhọn liền bị cắt một vết dài đến chảy máu, nhưng Bạch Tố vẫn không kêu la lên một tiếng nào. Có lẽ thói quen lười nói chuyện đã khiến cô trở thành một cô bé câm.

….

Đến trước cửa một căn biệt thự xây theo kiến trúc phương Tây sang trọng. Bạch Thủy không khỏi trầm trồ khen ngợi vì sự giàu sang của gia đình đó, đôi mắt cô bắt đầu mơ ước được làm vợ của Thượng Ninh.

Căn biệt thự đó là nơi ở của gia đình Thượng Ninh. Hôm nay có bác Eden ở nhà, Bạch lão gia và phu nhân được tiếp đãi nồng hậu.

“Ồ, anh Bạch, lâu quá không gặp, anh và gia đình vẫn khỏe chứ?” Ông Eden ngồi giữa vợ và con trai của mình trên một chiếc bàn tròn kiểu Á Đông, chào hỏi thân thiện Bạch gia.

“Cám ơn anh cả nhà tôi vẫn khỏe”

“Mà sao tôi không thấy Bạch Tố?”

“À…ờ..là…Bạch Tố nó không khỏe nên…ở nhà rồi” Bạch lão gia chống chế để ém nhẹm đứa con gái hắc ám kia.

Ông Eden thắc mắc “nhưng tôi nhớ Bạch Tố nó vẫn khỏe mà. Không chừng bây giờ trưởng thành biến thành một cô gái dịu dàng xinh đẹp nữa.”

“Làm gì có chứ anh Eden, Bạch Tố nó vốn không khỏe mà, anh cũng biết rồi, nó vừa không nhìn thấy được gì, lại không thể nói chuyện” Bạch phu nhân bỗng dưng buộc miệng nói toạt ra.

“Bạch Tố không nói được sao bác?” Thượng Ninh hồi lâu im lặng, bấy giờ bỗng dưng ngạc nhiên hỏi “chẳng phải em ấy chỉ không nhìn thấy được thôi sao?”

“Anh Thượng Ninh, mấy năm nay Tố Tố không còn nói chuyện được nữa” Bạch Thủy nhỏ nhẹ đáp “tính tình của Tố Tố cũng không còn như xưa, Tố Tố bị trầm cảm nặng lắm”

“Tại sao em ấy lại thành ra như vậy chứ?”

“Em cũng không rõ, nhưng có thể là sau khi bà em mất”

….

Cuộc nói chuyện gặp gỡ chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Thượng Ninh đã gặp lại Bạch Thủy và ba mẹ của cô ấy nhưng còn Bạch Tố thì cậu vẫn chưa gặp lại. Nhiều năm qua đi vậy rồi, cứ tưởng Bạch Tố sẽ khá hơn khi không còn cậu bên cạnh bắt nạt, thế vậy mà em ấy ngay cả nói chuyện cũng không thể. Bạch Tố, em đang đau lòng đúng không?

Hết c3

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG HAHALOLO
Mạng xã hội du lịch
×