Truyện

CHỜ NGÀY NẮNG LÊN CHAP2

CHỜ NGÀY NẮNH LÊN

CHAP2

Cốc…cốc

“Cô Bạch Tố, vú Lâm đây, tôi vào nhé” vú Lâm bê khay thức ăn vào phòng cho Bạch Tố, Bạch Tố không nói gì cả, chỉ ngồi lặng lẽ thu gối ở trên giường, đôi mắt một màu đen tối nhìn về hướng cửa sổ. Bất giác nghe được âm thanh của vú Lâm, Bạch Tố khẽ động đậy mi mắt. Không biết đã bao nhiêu giờ đồng hồ trôi qua cô đã ngồi lặng thinh như thế này rồi.

“Cô Bạch Tố, tôi để khay thức ăn trên bàn cô, lát nữa cô nhớ ăn đấy, gần đây trông cô gầy đi rất nhiều” vú Lâm thở dài, bà ấy rất thương cảm cho Bạch Tố, mặc dù cũng là tiểu thư, nhưng lại bị đối xử như tù nhân vậy. Vú Lâm nuôi dưỡng Bạch Tố từ khi còn nhỏ, nhưn bà mãi mà vẫn không thể hiểu rõ tâm tình của cô, bà chỉ biết Bạch Tố luôn vui vẻ mỉm cười với bà, nhưng ngay sau khi bà quay mặt đi, cô liền thu lại nụ cười, trở về con người trầm cảm.

Vú Lâm sau khi căn dặn Bạch Tố, bà bước ra khỏi phòng rồi khóa trái cửa lại. Đây là lệnh của Bạch phu nhân, bà biết làm sao được, nếu không nghe theo thì lỡ như cô Bạch Tố tự ý rời khỏi phòng đi lung tung, mắt không nhìn thấy gì rất dễ bị tai nạn. Bà chỉ nghe phu nhân căn dặn thế thôi, chứ thực hư bà hiểu rõ, cô Bạch Tố chính là đứa con xui xẻo của họ, nhốt cô ấy lại là cách duy nhất bọn họ có thể làm.

Bạch Tố tự đưa muỗng cháo vào miệng, miệng cô đắng nghét, dần dần cảm thấy nuốt cháo cũng như nuốt cát, không có mùi vị gì cả. Bạch Tố gắng ăn chỉ để duy trì sự sống, cô không muốn tiếp tục bệnh tật để làm gánh nặng cho ba mẹ và chị Bạch Thủy nữa. Tất cả, tất cả họ làm vì cô là quá tốt rồi, cô cảm thấy mình thật vô dụng.

“Khụ khụ…” Bạch Tố ho khan một hơi dài, cô bỗng đau nhói ở ngực do cơn ho đó. Tay khẽ lên ngực, Bạch Tố tự nhủ…

Tất cả mọi chuyện rồi cũng qua thôi.

….

Trung học Thánh Tâm

Từ phía xa, Bạch Thủy bắt gặp một hình dáng quen thuộc của chàng trai đang được các bạn nữ vây quanh. Chỉ mới bước vào ngôi trường danh giá này, cô đã đứng khựng lại “chẳng phải là anh Thượng Ninh hay sao?” Bạch Thủy mặt đỏ ửng, cô không ngờ anh ấy đã về nước, mà bây giờ lại chung trường với cô nữa, quả là tuyệt vời quá rồi.

Thượng Ninh là cậu bạn thân cùng chung cư từ thưở nhỏ của hai chị em Bạch Thủy và Bạch Tố. Cậu ta lớn hơn Bạch Thủy một tuổi, gia đình cũng nằm trong giới bất động sản giống Bạch gia nhưng gia đình họ đã có máu mạch về ngành nghề này rất lâu đời. Ba của Thượng Ninh cũng chính là người dìu dắt Bạch lão gia vào giới bất động sản. Vì vậy gia đình Thượng Ninh chính là ân nhân của Bạch gia bây giờ. Nhớ năm xưa Thượng Ninh theo ba ruột của mình qua Mỹ sinh sống, khi ấy Bạch Thủy cứ ngỡ rằng sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại anh ấy nữa, nhưng không ngờ sau bảy năm ròng, anh ấy đã trở lại. Thật may mắn. Cuối cùng Thượng Ninh đã quay về.

Thượng Ninh càng trưởng thành càng điển trai, cậu ta tuy chỉ là chàng trai mười sáu tuổi nhưng đã cao tận một mét tám, lại xuất thân danh giá cho nên thu hút ánh nhìn của các bạn nữ cũng không phải là chuyện lạ lẫm gì.

“Anh Thượng Ninh” Bạch Thủy chen vào đám đông, gọi lớn tên chàng trai đang đeo kính râm bản lớn. Cậu ta đang đứng phía xa, khi nghe giọng lớn tiếng đó, cũng chẳng mảy may quan tâm, không thèm quay mặt lại nhìn mà càng bước đi nhanh hơn.

Bạch Thủy ngây người, cô có chút thất vọng. Bảy năm rồi, có khi nào anh ấy quên mất mình rồi không? Hay là, anh ấy đã có bạn gái ở Mỹ rồi? Cầu trời cho điều ấy đừng bao giờ xảy ra, mình đã chờ đợi anh ấy rất lâu rồi.

Vừa về đến nhà, Bạch Thủy chạy ngay vào phòng khách, nơi ba mẹ cô đang ăn trái cây

Bạch Thủy mím chặt môi, gương mặt cô đầy sự phức tạp, phải làm sao để có thể liên lạc được với Thượng Ninh, đúng rồi, chỉ còn cách là báo tin này để nhờ ba mẹ giúp.

“Con gái yêu, hôm nay đi học vui không con?” Bạch phu nhân mỉm cười

“Dạ, vui lắm. Nhưng có một chuyện còn vui hơn nữa kìa mẹ”

“Chuyện gì vậy con?”

Bạch Thủy để balo xuống sofa, cô ngồi cạnh mẹ mình, hí hửng nói “con đã gặp lại anh Thượng Ninh, anh ấy học trên con một lớp, lại là lớp chuyên của trường.”

“Thật sao, thằng bé đã về nước rồi à?” Bạch lão gia liếc mắt nhìn Bạch Thủy, có hơi ngạc nhiên.

Bạch Thủy gật đầu lia lịa “anh Thượng Ninh về rồi, anh ấy đã trưởng thành, rất khác hồi bé. Anh ấy không những đẹp trai mà còn học giỏi, gia thế lại tốt như thế, vì vậy mà nữ sinh trong trường con đều vây quanh anh ấy.”

“Thượng Ninh về rồi, chắc anh Eden cũng về, chúng ta cũng nên đi chào hỏi gia đình anh ấy” Bạch lão gia quay sang nói với Bạch phu nhân, bà ấy liền gật đầu đồng ý.

Bạch Thủy chớp nhanh thời cơ, cô đặt tay lên tay của ba mình “cho con đi cùng với ba mẹ nhé, con cũng muốn chào hỏi gia đình bác Eden một tiếng. Hồi nhỏ bác Eden cũng rất thương con và Bạch Tố mà.”

“Về chuyện này thì…” Bạch phu nhân chần chừ nhưng rồi Bạch lão gia nói nhanh chóng.

“Con đi thì được, nhưng Bạch Tố thì ở nhà”

Hết c2

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×