Truyện

BẾN THIÊN ĐƯỜNG CHAP50

BẾN THIÊN ĐƯỜNG

CHAP50

Bùm…bùm…

Tiếng pháo hoa đầu năm mới vang lên, người dân thành phố NewYork tập trung đông đúc đón chào, tiếng cười đùa, tiếng nói chuyện, hô hào vang lên giòn dã, lại một năm nữa trôi qua, nhanh thật mới đó mà mọi chuyện cứ như là ngày hôm qua thôi.

Reng…reng…

Ai mà gọi điện vào giờ này chứ nhỉ?

Nhấc chuông điện thoại, Anna nửa tỉnh nửa mơ, giọng nói đậm chất lười biếng “alo, Anna nghe”

“Bà xã, giọng nói của em là đang ngủ sao?”

“An Khánh?” Cô vẫn nhắm nghiền mặt, vẻ mặt mệt mỏi “giờ này cậu gọi tôi có việc gì không?”

“Thời khắc này là đầu năm, anh muốn là người đầu tiên gọi cho em, Anna anh yêu em, bà xã à, gia đình anh đã chọn được ngày đính hôn của hai chúng ta rồi” cậu ta cười lớn, giọng nói vui vẻ khác thường, nhưng Anna vẫn một màu mê ngủ, cô ậm ờ cho qua chuyện

“Tùy cậu thôi…để sáng mai nói chuyện rõ hơn đi, tôi đang ngủ”

“Được rồi, chúc em ngủ ngon, bà xã của anh”

Anna ngắt máy, cô ngủ một giấc đến chín giờ sáng hôm sau. Mùng một Tết trong nhà đầy ắp đồ ăn, mở tủ lạnh ra, Anna muốn ngồi luôn trong đó nếu không bị ông nội thúc giục.

“Mau lên thay đồ đi, hôm nay gia đình An Khánh qua nhà chúng ta đấy”

“Nhanh thế sao?” Anna thì thầm, miệng còn đang nhai một miếng ổi.

“Anna, mặc bộ đồ ông để sẵn cho con đấy nhé” tiếng ông nội vọng lên tầng trên, Anna giật bắn mình, cô nhanh chong vơ vội chiếc váy màu đỏ mặc vào.

Bộ váy này trễ một bên vai, bó sát người, làm lộ làn da trắng muốt cùng ba vòng nóng bỏng của Anna, mái tóc đen xỏa dài nay được búi cao gọn gàng, cô không hổ danh từng làm điên đảo nhiều bạn học cũ. Đứng trước gương, cô ngắm nhìn bản thân mình trong đó, xoa nhẹ vết thương ở bả vai, cô suy nghĩ “vì sao ở đây lại có dấu vết kì lạ này chứ?”

Bên dưới phòng khách An Khánh cùng gia đình cậu ẩy đã có mặt đông đủ, cậu ta ga lăng kéo ghế cho cô ngồi rồi đến ngồi ở cạnh bên.

“Anna, cháu dâu của bà, cháu càng lớn càng đẹp” bà Hoa Thảo cười phúc hậu nhìn cô rồi rút ra một quẻ thăm “hai cháu năm nay đã tròn 24 tuổi tính ra thì đây không phải năm tốt để kết hôn, sinh con nhưng An Khánh cứ thúc giục gia đình, vì vậy bà nghĩ chúng ta sẽ có làm tiệc đính hôn trước, để chứng tỏ cháu là vợ chưa cưới của nó, như vậy nó sẽ an tâm hơn, cháu thấy thế nào hả Anna?”

Anna có chút bối rối, nhưng vì cô đã đồng ý nên bây giờ đánh thuận theo “cháu…đồng ý” cô mỉm cười sau đó e thẹn cúi mặt xuống.

“Anna, anh rất vui vì sau chín năm, cuối cùng em cũng sắp là vợ anh rồi” An Khánh quay qua ôm chầm lấy Anna mặc kệ nhiều người đang nhìn, cảnh này khiến cô vô cùng xấu hổ.

“Vậy thì hai cháu xếp lịch chụp hình cưới đi nhé”

“Vâng, thưa ông…”

Cuối cùng chuyện mình không mong muốn, nó cũng sắp xảy ra rồi, nếu mình cưới An Khánh, mình sẽ không phải nghe giọng nói của anh ta nữa, người cứ luôn ám ảnh đầu óc mình, anh ta là ai tại sao mình không thấy rõ gương mặt.

….

Bạch Ma hối hả chạy đến quân trang, gương mặt không còn một chút sinh khí, giọng nói đứt quãng

“Ngôn Tử…Tiểu thiếu gia…biến đâu mất rồi”

“Nhũ mẫu, người nói gì, nói rõ hơn ta nghe nào, tiểu cục cưng của ta bị làm sao?”

“Vừa nãy quỷ nô bế tiểu thiếu gia đi uống sữa, nhưng tôi thấy lâu quá mà hai người họ vẫn chưa về, liền đi tìm, đến nơi chỉ thấy xác quỷ nô nằm đó, còn tiểu thiếu gia thì đã biến mất”

Ngôn Tử nghe xong tin dữ, liền chạy đi tìm con trai, không biết ai đã bắt đứa bé đi, sức khỏe của nó từ khi sinh ra đã không được bú sữa mẹ, rất yếu ớt, hôm nay lại bị thế này, làm sao nó chịu đựng được.

“Sai người lục soát khắp Syris này cũng phải tìm bằng được tiểu thiếu gia, nếu khôn đem đầu đến gặp ta” Ngôn Tử biến mất

Đã một ngày, hai ngày trôi qua, tin tức của tiểu thiếu gia vẫn bặt vô âm tín.

Lúc này ở hang mãng xà, hai mẹ con Thiết Hàn đang cười đắc ý, tiếng khóc của đứa bé không thể truyền ra ngoài được, cũng không ai có thể biết nó ở đâu, vì ở đây là lãnh địa của hai con yêu tinh này.

“Mẹ, mẹ xem, nếu con hút sạch máu của nó, con sẽ có nhan sắc cỡ nào nhỉ?”

“Không chừng thành tiên nữ đấy con gái yêu” phu nhân Khánh Đức quẹt một ngón tay lên đôi má trắng tươi của đứa bé rồi cho vào miệng “mùi vị thơm ngon, đúng là hảo hạng, máu của nó chắc cũng ngon lắm đây”

Thiết Hàn cười lớn cùi sát mặt nhìn đôi mắt của nó “đôi mắt này giống anh hai như đúc” ánh nhìn tiến đến bên dưới “đôi môi này là của ả tiện nhân người phàm kia” Thiết Hàn nghiến răng, hai mắt trợn tròn, giọng nói gian ác làm đứa bé khóc thét đến xanh xao cả mặt mày

“Ta sẽ không giết ngươi ngay đâu, ta muốn thấy cái cảnh ngươi chết đi vì khóc và đói, cái chết dần dần như vậy ta thấy rất hả dạ, cũng tại mẹ của ngươi mà ta mất đi Ngôn Tử” Thiết Hàn chỉ thẳng vào mặt đứa bé vô tội “ngươi phải trả giá thay cho mẹ mình, mẹ ngươi chết rồi ta vẫn chưa cam tâm, ngươi phải chết theo mẹ của mình, biết đâu vì thế mà Ngôn Tử anh ấy hồi tâm chuyển ý yêu ta”

Tiếng cười ghê rợn của Thiết Hàn một lần nữa dọa đứa bé, nó càng khóc to hơn, ả ta càng sung sướng. Nâng bàn tay nhỏ bé lên, Thiết Hàn dùng móng vuốt nhọn đâm vào da thịt đứa bé, một giọt máu chảy ra, ả ta vừa liếm một lúc hai mắt đã sáng rực

“Hương vị máu của ngươi ngon lắm, đợi ngươi chết đi, ta sẽ ăn ngươi”

Bên ngoài gió lạnh từng cơn thổi rít lên, Thiết Hàn cùng mẹ mình rời khỏi động mãng xà, cầm sợi dây chuyền Sophia quăng đi thật xa để Ngôn Tử không thể nào tìm thấy con trai mình.

…..

“Tiểu cục cưng…con…của mẹ, con của mẹ, con đang ở đâu, mẹ nhớ con…đừng hại con tôi, xin cô, tôi không phải Tiểu Nguyệt, tôi là Anna, tôi…tôi…cầu xin các người đừng hại con tôi, đừng mà”

“Ba ơi…mẹ ơi…cứu con….huhu mẹ…mẹ ơi, ba ơi, đau… đau…quá”

Anna đang ngủ, cô bỗng giật mình tỉnh giấc, cơn đau bên ngực trái nhói lên, trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở hổn hển. Anna mở đèn ngủ tìm trong hộc tủ lọ thuốc an thần, cô dùng hai viên, dường như đêm nào cô cũng không ngủ được vì lo lắng, vì bất an.

Trong cơ mơ cô luôn miệng gọi ai đó, cảm thấy không ổn, đúng là có việc gì mờ ám, trước đây đúng là có một đoạn ký ức bị xóa đi rồi. Nếu không thì tại sao mình lại có linh cảm không may thế này….đứa bé đó…là ai?

Là con của mình thật sao…không thì tại sao nó lại gọi mình là mẹ. Còn ba của nó…là ai chứ?

Anna ôm đầu, không hiểu vì sao đêm đó cô khóc như mưa, khóc xong lại sợ hãi.

“Alo, tôi là Anna Lưu, tôi cần đặt một vé máy bay đi Trùng Khánh – Trung Quốc trong ngày mai”

Hết c50

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×