Truyện

BẾN THIÊN ĐƯỜNG CHAP49

BẾN THIÊN ĐƯỜNG

CHAP49

“Phải, em là Anna của anh đây” Thiết Hàn quấn chặt lấy Ngôn Tử đang say khướt, với gương mặt của Anna, ả ta làm càn “em về với anh và con rồi đây”

Đôi môi tham lam cuồng nhiệt dán chặt lên Ngôn Tử khiến cậu ta chẳng còn tỉnh táo nữa, bởi vì nghĩ rằng nữ nhân bên trên là phu nhân của mình, Ngôn Tử nhanh chóng đáp trả giành thế thượng phong, mang cô ta nằm bên dưới mình, vuốt mái tóc “Anna, sáu năm qua với anh là quãng thời gian rất dài, em có biết anh nhớ em đến dường nào không?”

“Em biết…em xin lỗi…đã bỏ lại anh, nhưng chẳng phải em đã về rồi sao, chúng ta tiếp tục vui vẻ đi anh” choàng tay ôm cổ cậu ấy, Thiết Hàn nụ cười mê hoặc “em sẽ sinh một tiểu thiếu gia nữa cho anh, được không?”

Đầu óc như quay cuồng, cô ta tiếp tục hôn Ngôn Tử, quá mãnh liệt, không thể nào dừng lại nữa, hai tấm thân như đang hòa quyện vào nhau.

…Ngôn Tử, nếu sau này anh giống như ba của em đã từng phản bội mẹ em, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời anh, biết chưa hả?

Anh biết rồi, sẽ không có ngày đó đâu Anna, anh chỉ yêu mình em….

Hương thơm này, mùi vị đôi môi này, không giống với Anna, cách nói chuyện cũng vậy, cô ấy không bao giờ muốn giao hợp với mình, Anna nếu trong trường hợp này cô ấy sẽ đánh mắng, chửi bới mình, không đúng, người phụ nữ không phải Anna.

Giật mình, Ngôn Tử khoác áo choàng đứng dậy, quay mặt về cô gái đang nằm đó chờ đợi.

“Cô là ai, cô không phải Anna” cậu ta thực sự nổi giận, nghiến răng căm thù cô gái đó bởi vì suýt chút nữa có thể cậu ta đã phản bội lại lời thề với phu nhân của mình “mau cút ra khỏi đây, nếu không đừng trách tôi ra tay độc ác”

“Em chính là Anna của anh mà, không lẽ anh không nhận ra gương mặt của em sao? Là em mà Ngôn Tử, em là vợ của anh mà, không phải anh đã có người phụ nữ khác mà quên mất em rồi không” Thiết Hàn vẫn khăng khăng, kiên quyết với thuật đổi dung nhan, lừa gạt người khác, cơ thể cô ta trên người chỉ còn một lớp vải mỏng, tiếp tục mời gọi “anh à, chúng ta chẳng phải đang rất”

“Gruu…tôi không kiên nhẫn với cô nữa đâu, mau cút đi” tiếng thét của cậu ta ghê rợn, kinh động đến động bên cạnh, tiểu cục cưng sợ hãi khóc thét lên “cúttt ra…”

Thiết Hàn lúc này mới hiện nguyên hình, ôm quần áo kéo theo nỗi ấm ức biến mất để lại Ngôn Tử ngồi trên giường, hai tay ôm đầu “Anna, anh xin lỗi em, suýt chút nữa thôi anh đã làm chuyện có lỗi với em và con rồi, Anna à anh nhớ em nhiều lắm”

Bạch Ma bế tiểu cục cưng vào phòng, Ngôn Tử đưa tay ra bế nó

“Thiếu gia, vừa nãy cậu có chuyện gì sao?”

“Không có, nhũ mẫu lui ra trước, đêm nay để nó ngủ lại với tôi”

“Vâng ạ”

Ngôn Tử nhìn đứa bé mới vừa say giấc, cúi xuống hôn lên trán nó, rồi đưa tay nâng niu đôi môi nhỏ nhắn.

“Mẹ của con, hương vị ở đây của cô ấy là vị ngọt của quả anh đào, không giống với bất kỳ ai cả, cô ấy đối với ta là độc nhất”

“Hức…hức” đứa nhỏ có chút giật mình, mở mắt tròn xoe

“Ngủ tiếp đi cục cưng, không có mẹ bên cạnh, hai người chúng ta phải sống để mà chờ đợi cô ấy quay về, đúng không con trai”

Phu nhân của anh, bây giờ em đang làm gì nhỉ, có còn nhớ tới anh không? Chắc em đã quên anh rồi nhỉ? Đúng rồi, lần này là lần thứ ba em xem anh như một kẻ xa lạ, lần thứ ba em bỏ rơi anh, lần thứ ba anh đau lòng khi mất em, Anna.

…..

Một sáng chủ nhật nắng đẹp, không có việc ở phòng nghiên cứu, Anna xách balo đi dạo một vòng công viên cạnh nhà, cô chỉ đi một mình cho khuây khỏa trong đầu. Dừng lại ở một chiếc ghế đá, cô đeo kính vào rồi đọc sách, thỉnh thoảng uống một ngụm latte. Anna đã cao hơn trước, đẹp hơn trước, trưởng thành hơn trước nhưng trong lòng cô đã không còn cảm thấy vui vẻ như lúc trước nữa, có điều gì đó hình như cô đã bỏ lỡ thì phải, nhưng cô lại không tài nào nhớ nổi, lúc ra viện, bác sĩ cũng bảo phần não bộ của cô hoạt động bình thường, không có ký ức nào bị mất, nhưng mà, nhưng mà Anna vẫn cứ bị ám ảnh bởi giọng nói của một người cứ xuất hiện trong tâm khảm cô.

“Bà xã, xem này, con đang đạp anh đấy”

“Haha đúng rồi, em có thể cảm nhận được”

“Con chúng ta được bảy tháng rồi, bụng em to lắm rồi, gần sắp sinh rồi còn gì, nói xem sau này chúng ta đặt tên con là gì nhỉ?”

“Em thấy đặt là Thuận Thiên, hay là Thiên Thiên anh nhỉ?”

“Miễn sao em thích, anh đều chấp thuận, nào cho anh sờ con một xíu, con ngoan, con ngoan đừng làm mẹ đau biết chưa?”

“Anh nói gì chứ, con cũng đâu nghe được”

“Phải ha”

Cặp vợ chồng ngồi phía đối diện khiến Anna rơi nước mắt lúc nào không biết, mở cặp kính, mắt cô nhòe đi vì lệ, Anna vô thức đặt tay lên cái bụng phẳng lì của mình xoa nhẹ “cảm giác này, sao thân quen quá, tiểu cục cưng của mẹ, con khỏe không?”

Anna quệt đi dòng nước mắt, cô nhận thấy mình có chút bất thường, tự cười nhạo mình.

Anna điên khùng, mày làm sao vậy, mày thậm chí còn chưa lấy chồng thì làm sao có con được, vừa nãy chắc là cảm động trước hạnh phúc của họ mà mày không làm chủ được mày, thật là kỳ quái. Điên mất thôi Anna.

Từ từ đứng dậy, cô đi dạo giữa rừng cây xanh ngát, rồi đến trưa thì vào một quán cà phê sách.

“Cậu có phải là Anna không?”

Anna ngước mặt lên cô mỉm cười, nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mắt “Ngọc Nhi?”

“Phải, mình là Ngọc Nhi, vui quá không ngờ lại gặp cậu ở đây”.

Hai người nói với nhau thật nhiều

“Chuyện ngày trước, mình xin lỗi Anna vì đã bỏ rơi cậu lại cái hố giữa rừng” Ngọc Nhi ngậm ngùi, hai tay cào vào nhau, thấy thế Anna liền cười lớn

“Chuyện lâu rồi, chẳng phải tôi cũng tát cậu một phát đau điếng rồi sao, thế là chúng ta lại hòa”

Ngọc Nhi vì thế mà nhẹ nhõm hơn “nhưng mình vẫn luôn thắc mắc, cái hố đó vừa sâu vừa dốc làm sao mà cậu có thể trèo lên được nhỉ trong khi lúc cậu té xuống hai chân bị thương”

“Phải, tôi cũng không biết làm sao nhỉ? Tôi lên được bằng cách nào?” Anna gãi đầu

“Đêm ở trong rừng lại rất lạnh, có nhiều động vật nguy hiểm, lỡ như gặp rắn thì eo ơi, cậu sống được cũng thật kỳ tích” Ngọc Nhi hối hận

“Mình cũng không nhớ rõ nữa, có những đoạn ký ức hình như từ khi tai nạn xảy ra mình đã quên mất”

Ngọc Nhi đặt tay lên tay Anna cười thiện cảm “Anna à, đừng khẩn trương, nếu là đoạn ký ức trước đây cậu bị mất ở đâu, thì hãy quay về đó tìm nhé, mình chúc cậu sớm ngày tìm lại được ký ức”

Ngọc Nhi nói không sai, đoạn ký ức đó tôi đã đánh rơi ở Trùng Khánh, vậy nên tôi sẽ quay lại nơi đó một lần nữa để tìm lại chính bản thân mình.

Hết c49

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×