Truyện

BẾN THIÊN ĐƯỜNG CHAP48

BẾN THIÊN ĐƯỜNG

CHAP48

Anna, Anna trở về với anh, anh và con rất nhớ em

Anna, em đang ở đâu

Cô chợt tỉnh giấc, lại là anh ta, vì sao cứ làm phiền mình vậy chứ

Tỉnh giấc, nhìn đồng hồ, Anna nhận ra mặt trời đã lên rất cao, mở tung cánh cửa sổ của phòng nghiên cứu cô vươn vai làm vài động tác thể dục nhẹ, từ sau khi tai nạn xảy ra việc chạy bộ đối với cô đã là ước mơ xa vời.

Cốc…cốc

“Chào cô, cô có phải là cô Lưu?”

“Phải”

“Cô có hoa của giám đốc Triệu, chúc cô buổi sáng tốt lành”

Người quản lý nói rồi đi ngay, Anna đóng cửa rồi ôm bó cẩm tú cầu đến bàn làm việc, đây là bó hoa thứ bao nhiêu mà An Khánh tặng cho Anna, cô cũng không nhớ rõ nữa, nghĩ đến đây cô ngồi vào chiếc ghế xoay thân thuộc tay day day hai bên thái dương bắt đầu suy nghĩ về lời cầu hôn của cậu ấy.

“An Khánh, Triệu An Khánh, sao tôi vẫn không có cảm giác yêu cậu, nếu tôi miễn cưỡng kết hôn thì liệu có kết cục gì chứ?” Anna thở dài, mắt nhắm lại “đây lại là tâm nguyện của ông nội, mình phải làm sao đây?”

Reng reng…

“Anna, anh đang đứng trước phòng làm việc của em, mở cửa đi”

Cậu ta dụng tâm thế sao, vừa mới sai người đến gửi hoa, bây giờ lại cất công đến tìm mình.

Cánh cửa phòng vừa mở, An Khánh đã nhào đến bất ngờ ôm Anna

“Anna, anh nhớ em lắm”

“Này, buông tôi ra đi” cô chống cự “tôi có chuyện muốn hỏi cậu đấy”

“Được, em nói đi, nhưng anh vẫn không buông em ra đâu” cậu ta cười thầm, ngửi hương thơm từ mái tóc của cô “Anna, anh muốn biết câu trả lời của em”

“Cho dù hiện tại tôi không yêu cậu thì cậu vẫn muốn lấy tôi sao?”

“Đúng, anh vẫn muốn lấy em, cho dù em chưa thể yêu anh nhưng về sau anh sẽ khiến em yêu anh”

“Nhưng nếu sau này…tôi cũng không thể yêu cậu…thì sao?”

“Không sao cả, khi chúng ta có con, nó sẽ là sợi dây gắn kết giữa chúng ta, Anna, anh sẽ luôn đợi em” buông cô ra, An Khánh từ từ hôn nhẹ lên trán cô, tay cậu ta lướt trên đôi môi đỏ hồng của cô “gả cho anh đi Anna”

“Tôi…tôi..” cô tránh sang một bên, đi đến bên cửa sổ, hít thở thật sâu “được rồi, tùy cậu vậy”

An Khánh nhận được sự đồng ý của cô, cậu ta vui vẻ đến mức muốn hô to cho toàn thế giới biết, kéo sát cô lại bên mình, đặt lên môi cô một nụ hôn

Anna nhắm mắt, cô cố gắng buộc mình “yêu” cậu ta, bất động cảm nhận cái hôn đó, nhưng tất cả sao vô vị quá, lòng cô trống rỗng, vừa cảm thấy cô đơn vừa cảm thấy có lỗi với ai đó.

“An Khánh, đủ rồi” cô nghiêng mặt sang hướng khác, cười nhẹ “ở đây là nơi làm việc mà, đừng như vậy”

“Được rồi, vậy thì anh sẽ đi định ngày đính hôn, sau đó là kết hôn, và sau đó là…tuần trăng mật…được chứ?” Cậu ta nháy mắt nhìn Anna, cô đỏ ửng mặt, cười chua xót

“Cứ theo ý cậu đi”

An Khánh đi rồi, cô mới bình tâm suy nghĩ, lúc nãy mình điên mất thôi.

Sau đó Anna đi đánh răng thật kỹ, cô muốn xóa sạch sẽ nụ hôn đó, cô đã không hiểu rõ chính bản thân mình nữa.

…..

Ở đỉnh Syris, mọi người đã tập trung đông đúc ở cung điện để mừng thọ của đức Vua Samalous, hôm nay khung cảnh rất tráng lệ, hoàng thân đều có mặt đầy đủ, những lời chúc tụng được hô hào. Buổi tiệc như thế này lại vô tình hội tụ các tiểu nữ con của quan lại, ánh nhìn của họ đều tập trung vào đại thiếu gia, dù biết phu nhân của cậu ấy vừa qua đời nhưng họ vẫn tình nguyện làm tiểu thiếp để chăm sóc tiểu thiếu gia.

Ngôn Tử vẫn mặc kệ các cô ấy, vẫn rót rượu liên tục đầy chén, đôi mắt màu đỏ có chút lờ mờ vì đã uống quá nhiều

“Bạch Ma, thiếu phu nhân và tiểu cục cưng của tôi đâu?”

“Dạ, tiểu thiếu gia vẫn đang ngủ, còn thiếu phu nhân…chẳng phải là cô ấy đã…”

Ngôn Tử lại uống tiếp.

Phải rồi, em đã không còn nữa, vậy mà anh cứ ngỡ em đang bên cạnh anh…Anna, anh nhớ em.

“Thiếu gia, cậu uống ít thôi, cậu say lắm rồi” Bạch Ma bộc bạch

“Tôi không say, đi đi, cho nhũ mẫu lui ra”

Đến khi trời đã khuya, Ngôn Tử vẫn còn ở cung điện uống rượu, sau đó đức Vua ra lệnh cho Thiết Hàn dìu cậu ta về phòng, trên đường đi, Ngôn Tử cứ luôn miệng nhắc đến phu nhân của mình, thỉnh thoảng còn cười nói linh tinh, bước chân loạng choạng.

“Anna…em ở đâu…anh nhớ em lắm Anna…em không được để tên An Khánh điên khùng kia…chạm vào mình, nếu không…anh sẽ giết hắn ta…như tên Billy kia…em biết chưa…”

Anh hai, chẳng phải cô ta đã chết rồi, sao anh cứ luôn miệng nhắc nhở vậy, em đây mới chính là phu nhân của anh.

Dìu Ngôn Tử nằm xuống giường, Thiết Hàn nụ cười ma mị, dùng ma thuật thay đổi gương mặt của mình thành Anna, choàng hai tay lên cổ cậu ta.

“Ngôn Tử, em là Anna của anh đây, em yêu anh lắm”

“Anna…là…em thật sao?”

Hết c48

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×