Truyện

BẾN THIÊN ĐƯỜNG CHAP47

BẾN THIÊN ĐƯỜNG

CHAP47

Anna vào đại học Binghamton ở thị trấn Vestal thuộc New York, ở đây cô phải học bốn năm rồi được tuyển thẳng vào viện nghiên cứu chiêm tinh học ở Mỹ. Điều này khiến ông nội cô vô cùng tự hào, mặc cho Anna cảm nhận được sức khỏe mình không còn tốt như trước đây, nhưng cô vẫn im lặng không nói, vì ông nội đã lớn tuổi, cô không muốn ông tiếp tục vì mình mà lo lắng nữa. Từ nhỏ đến giờ Anna chỉ luôn làm ông buồn, lúc về già cô muốn làm ông mình vui vẻ, cô muốn làm hài lòng ông, yêu cầu gì của ông, cô cũng cố gắng thuận lời.

“Anna này, con biết mình bao nhiêu tuổi rồi chưa?” Ông gắp miếng thịt nướng cho cô, mỉm cười phúc hậu, nếp nhăn trên gương mặt ông đã hằn rõ “bây giờ con đã có công việc ổn định rồi, tính khi nào mới kết hôn đây, ông nội già rồi, rất muốn bồng cháu cố”

“Ông nội, con ở vậy luôn với ông được không, con không muốn lấy chồng gì cả, phức tạp lắm” Anna vừa ăn vừa cười “huống chi lòng người khó đoán, lấy nhầm chồng xem như là…chết chắc”

Ông nội đánh nhẹ vào trán cô “đứa cháu ngớ ngẩn, chẳng phải có một người chờ con đấy sao?”

“Hây da, ông suốt ngày nói về vấn đề này, con nghe muốn nổ tung đầu đây này”

“Anna à, An Khánh là một đứa trẻ tốt, còn nhớ khi cháu nằm viện, nó đã túc trực chăm sóc con, khi con đến Mỹ học, nó đã đi theo con đến đây cơ chứ, còn kiếm đâu ra một người đàn ông tốt với con như vậy hả Anna?”

Quả thực, cậu ta cũng kiên nhẫn, mình đã từ chối lời tỏ tình ấy suốt tám năm, vậy mà cứ dai dẳng bám theo

“Ông nội, con sẽ suy nghĩ kỹ lại” Anna ăn sáng xong, liền xách túi đến Viện nghiên cứu.

Từ xa cô đã thấy gì đó ồn ào náo nhiệt…lại gì nữa đây?

“Anna, anh yêu em….Anna làm bạn gái anh đi”

Trời ơi, tên điên đấy lại đến cả chỗ mình làm gào thét, trốn đi đâu cơ chứ.

Anna lấy túi xách che mặt lại rồi từ từ rời khỏi đám đông, nhưng chưa kịp quay đầu đã bị An Khánh phát hiện

“Mọi người, cô ấy là cô gái tôi yêu nhất, tôi đã tỏ tình thất bại với cô ấy hơn một trăm lần suốt tám năm qua, nhưng tôi vẫn bền bỉ theo đuổi cô ấy”

Anna đỏ cả mặt, quả thật ở đây rất đông người, ánh nhìn đều đổ về cô “An Khánh, cậu điên rồi, tại sao lại nói việc này ở đây cơ chứ?” Cô lấy cùi chỏ thục nhẹ vào bụng cậu ta “đồ bệnh hoạn này”

Nhưng An Khánh vẫn ngang nhiên nắm tay cô “lần này anh sẽ không tỏ tình với em nữa, mà là cầu hôn em, Anna lấy anh nhé” 

An Khánh quỳ xuống, lấy từ trong túi áo một chiếc nhẫn kim cương giơ trước mặt Anna “gả cho anh đi Anna, anh yêu em”

Tình thế hiện giờ Anna như không phương hướng, từng tiếng vỗ tay, hô hào của mọi người vang lên, họ luôn miệng khuyên cô “đồng ý đi, đồng ý đi” khiến cô bối rối, Anna chưa từng gặp qua những chuyện thế này vì vậy cô không biết phải làm sao nữa chỉ đứng ngây người ra

“An Khánh…tôi…cần…thời gian…suy nghĩ”

“Anh đã đợi em tám năm nay vì vậy chờ đợi thêm nữa cũng không sao, nhưng anh muốn em cho anh câu trả lời nhanh nhất, Anna anh mong muốn được làm cha của các con em”

Một lần nữa tiếng hô hào của mọi người lại ùa lên, Anna vội vàng bước về phòng làm việc, thở phào nhẹ nhõm. Vỗ hai bàn tay lên đôi má ửng hồng của mình, Anna hít một hơi thật sâu, rồi lau chùi kính viễn vọng của mình.

An Khánh, cậu ta rất tốt, nhưng mình lại không có cảm giác gì khi bên cạnh cậu ta cả, hay là giống như ông nội nói, khi kết hôn rồi sẽ bắt đầu có tình cảm. Nếu như vậy thì mình có nên…đồng ý không?

…..

Đỉnh Syris đang là mùa đông, cây cỏ dần xơ xác, chỉ có tiếng gió gào thét nghe thật ghê rợn.

“Tiểu thiếu gia đâu?”

“Thưa cậu chủ, tiểu thiếu gia đã ngủ rồi ạ”

“Hôm nay nó có khóc không?”

“Dạ…dạ thưa…cậu ấy vẫn khóc đòi thiếu phu nhân” quỷ nô quỳ xuống rồi cúi đầu

“Ngươi lui ra đi”.

Ngôn Tử đau lòng khi nghe quỷ nô nhắc đến ba chữ “thiếu phu nhân” đã sáu năm rồi tin tức của Anna vẫn chưa nhận được, cô ấy bây giờ ra sao, có khỏe mạnh không, có còn nhớ đến Syris không?

Anna, anh và con nhớ em nhiều lắm, con vẫn chưa một lần được uống sữa mẹ, vẫn chưa một lần nhìn thấy hình dáng của em.

Một bán Samalous lớn chậm hơn con người bình thường, vì vậy tuy sáu năm đi qua mà tiểu thiếu gia vẫn còn ở trong hình hài đứa bé một, hai tuổi.

“Mẹ…mẹ…” đứa nhỏ bập bẹ từng tiếng nhìn Ngôn Tử, đôi mắt của nó cũng có màu đỏ nhưng vì khóc suốt nên đã sưng hết cả lên “muốn mẹ”

“Cục cưng ngoan đến đây ba ẵm con nào” Ngôn Tử bế đứa bé vẫn chưa được đặt tên, mỉm cười “cục cưng, con thật giống mẹ con, nhưng mẹ con cô ấy mạnh mẽ lắm, không khóc nhè đâu, vì vậy con phải luôn cười biết chưa?”

Đứa bé không hiểu được, vẫn cứ khóc thét, không chịu uống sữa cho dù Bạch Ma có năn nỉ thế nào nó cũng không chịu ăn, phải đến khi khóc mệt rồi thì lại ngủ, khi đấy Bạch Ma mới có thể bón sữa cho nó.

Anna, em ở đâu vậy, em có đang thấy con đang khóc nhớ em không? Anna, Anna, con chúng ta nó không khỏe như một Samalous, nó cần có mẹ bên cạnh, Anna em có nghe anh gọi không?

…..

“A…” Anna thở hổn hển, tim vẫn còn đập mạnh, vừa nãy có ai đó gọi tên cô, giọng nói đó…vừa quen vừa lạ

Là ai, ai đang gọi mình chứ?

Anna đặt tay lên ngực trái, chỗ này đau nhói, rất đau, dường như có điều gì đó đã mất đi, mình đã mất mát thứ gì đó, nhưng rốt cuộc là thứ gì. Cô ôm đầu, nước mẳt rơi tự lúc nào không biết “mình không biết, không biết nữa, có tiếng ai đó đang gọi mình, người đó là ai chứ, tại sao, tại sao cứ luôn xuất hiện trong mỗi giấc mơ của mình”

Cầm ly cà phê đen, Anna rời chiếc chăn ấm áp, bước ra hành lan, nhìn lên trời “bầu trời hôm nay không có một ngôi sao nào cả”

Cần gì ngôi sao nào chứ Anna, anh là ngôi sao sáng nhất của em rồi còn gì

Phải…phải, anh là ngôi sao sáng nhất chiếu sáng cho em.

Anna, cho dù sau này em có lạc lối, đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.

Anna ôm đầu, cô ngồi bệt xuống đất “đoạn ký ức vừa rồi mình vừa mơ hay thật đây? Người đó là ai chứ, sao mình không nhớ mặt của anh ta, Anna à, mày từng bị mất trí nhớ hay sao?”

Cô sợ hãi, tách cà phê không cẩn thận bị rơi xuống, vô tình cắt đứt ngón tay cô, một giọt máu đỏ tươi rơi xuống trên nền gạch trắng xóa. Cảnh tượng này có chút kỳ lạ, có chút ấn tượng, hình như trước đây mình từng bị đổ nhiều máu

“Anna khuya rồi sao vẫn còn chưa ngủ” ông nội nghe tiếng ly vỡ, khom lưng đến phòng cô hỏi thăm.

Anna cười đáp “Chỉ là con trượt tay làm rớt đồ”

“Hôm nay ông nghe nói An Khánh cầu hôn con” ông nội vuốt tóc cô “con nên đồng ý, ông chỉ mong có thế, đó cũng là hoàn thành hôn ước của gia đình”

“Vâng…chắc là…cháu sẽ đồng ý”

Hết c47

Nguồn: Sưu tầm bởi YUKI NO HANA

YUKI NO HANA
Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất
×